Top Book
Chùa Việt
Bài Viết

Sách Đọc (36)


Xem mục lục

 

 

Chương 10: Phổ Giác



Lúc đó, Bồ tát Phổ Giác, ở trong đại chúng, từ tòa ngồi đứng dậy, đảnh lễ chân Phật, nhiễu phía hữu 3 vòng, quỳ dài chắp tay mà bạch Phật rằng:
Đại bi Thế Tôn! Ngài đã nói về căn bệnh của thiền thật là thấm thía, khiến cho hết thảy đại chúng, được nghe những iệc chưa từng có, tâm ý chứng con đều rất đỗi vui mừng, được chỗ an ổn thật lớn lao. Bạch Thế Tôn! Chúng sinh đời mạt, cách Phật ngày một xa, hiền thánh lại ẩn náu, tà pháp càng xí thịnh, bậy nay phải khiến cho mọi chúng sinh, tìm đến những hạng người nào? Y vào pháp gì? Thực hành hạnh gì Trừ bỏ những bệnh gì Và phảo phát tâm như thế nào? Khiến cho những quần manh kia, không đọa vào tà kiến.
Nói như thế rồi, 5 vóc gieo xuống đất, thỉnh cầu như thế, trước sau 3 lần.

Khi bấy giờ, Đức Thế Tôn bảo Bồ tát Phổ Giác rằng: Tốt lắm thay! Tốt lắm thay! Thiện nam tử! Như các ông mơi có thể hỏi về cách tu hành như thế ở Như Lai, để hay ban cho hết thảy chúng sinh đời sau con mắt đạo ô úy, khiến cho tất cả chúng sinh kia, được thành Thánh đạo. Ông nay nghe cho kỹ, ta sẽ vì ông nói.

Khi đó Bồ tát Phổ Giác vui mừng, vâng lời Phật dạy và chư đại chúng đều im lặng lắng nghe.

Thiện nam tử! Chúng sinh đời mạt, muốn phát tâm rộng lớn, những người muốn tu hành, tìm thiện tri thức, phải nên tìm người có hết thảy chính tri kiến. Người này, tâm hông trụ ở tướng, không đắm ở cảnh giới Thanh văn, Duyên giác, tuy hiện vào chốn trần lao mà tâm hằng thanh tịnh. Tỏ ra có mọi lỗi mà vẫn tán thán phạm hạnh, không để cho chúng sinh phải trái phạm luật nghi. Người cầu đọa như thế, tức được thành tựu A nậu đa la tam miệu tam bồ đề. Chúng sinh đời mạt, thấy người như thế, nên phải cúng dường, không tiếc thân mệnh. Bậc thiện tri thức kia, ở trong 4 uy nghi, thường hiện thanh tịnh. Rồi đến lại thị hiện ra mọi thứ lỗi lầm, mà tâm cũng không sinh kiêu mạn. .Nữa là, lại như việc ăn uống, vợ con, quyến thuộc vậy ư? Thiện nam tử! Đối với thiện hữu kia, không khởi mối nghĩ xấu, tức hay rốt ráo thành tựu được chính giác, hoa lòng nở rộ, chiếu sáng cả mười phương cõi.

Thiện nam tử! Chỗ chứng diệu pháp của thiện tri thức kia là phải xa lìa 4 bệnh. Những gì là 4:

1. Tác bệnh: Nếu lại có người, làm lới nói như thế này: Bản tâm của tôi, làm thứ thứ hạnh, để mong cầu Viên Giác. Nhưng tính Viên Giác kia, vì không phải tạo tác mà có được, nên nói đó là bệnh.

2. Nhậm bệnh: Nếu lại có người làm lời nói như thế này: Lũ ta ngày nay, chẳng cần đoạn sinh tử, không cầu chứng Niết Bàn. Sinh tử và Niết Bàn, không sinh một niệm khởi diệt, phó mặc cho hết thảy chúng, nương theo mọi pháp tính, để mong cầu Viên Giác. Nhưng tính Viên Giác kia, vì không phải phó mặc mà có được, nên nói đó là bệnh.

3. Chỉ bệnh: Nếu lại có người làm lời nói như thế này: Ta nay tự tâm, dứt hết mọi niệm, được hết thảy tính, tịch niệm bình đẳng, để cầu Viên Giác. Nhưng tính Viên Giác kia, vì không phải do “chỉ” mà hợp được, nên nói đó là bệnh.

4. Diệt bệnh: Nếu lại có người làm lời nói như thế này: Ta nay đoạn hết thảy phiền não, thân tâm đều rốt ráo, không còn có chi, nữa là cảnh giới hư vọng của căn trần vậy ư? Hết thảy đều vắng lặng, để cầu Viên Giác. Nhưng tính Viên Giác kia, vì không phải do tướng vắng lặng mà có được, nên gọi đó là bệnh.

Lìa hết thảy 4 bệnh ấy, thời biết được thanh tịnh. Quán tưởng như thế, gọi là chính quán, nếu quán khác thế, gọi là tà quán.

Thiện nam tử! Chúng sinh đời mạt, kẻ muốn tu hành, phải nên hết mình, cúng dương bậc thiện hữu, thờ bậc thiện tri thức. Bậc thiện tri thức kia, muốn lại để thân cận, người tu hành ấy, phải đoạn phần kiêu mạn, nếu lại xa lìa phải đoạn sân hận, coi cảnh thuận nghịch, cũng giống như hư không. Phải tỏ rõ thân tâm này, rốt ráo đều bình đẳng, cùng hết thả chúng sinh, cũng cùng thể không khác. Người tu hành như thế, mới vào được Viên Giác.

Thiện nam tử! Chúng sinh đời mạt, không được thành đạo, bởi có hết thảy chủng tử yêu ghét, tự tha từ đời vô thủy, nên chưa được giải thoát. Nếu lại có người, coi kẻ oán kia, cũng như cha mẹ mình, tâm không có hai, tức trừ được mọi bệnh. Ở trong các pháp, yêu ghét tự tha, cũng lại như thế.

Thiện nam tử! Chúng sinh đời mạt, nếu muốn cầu Viên Giác, nên phải phát tâm, nói như thế này: Tất cả mọi chúng sinh, ở khắp mười phương hư không giới, tôi đều khiến cho họ, vào được Viên Giác cứu cánh, ở trong Viên Giác ấy, không có chúng sinh nào “thủ giác”. Trừ được hết thảy mọi tướng nhân ngã kia. Nếu phát tâm như thế, không đọa vào tà kiến.

Khi bấy giờ, Đức Thế Tôn, muốn tuyên lại nghĩa trên, mà nói kệ rằng:

Phổ Giác ông nên biết
Mọi chúng sinh đời mạt
Muốn cầu thiện tri thức
Nên tìm người chính kiến
Tâm xa lánh nhị thừa
Trong pháp trừ 4 bệnh
Là tà, nhậm, chỉ, diệt
Thân cận không kiêu mạn
Xa lìa không sân hận
Thấy thứ thứ cảnh giới
Tâm sinh trưởng hiếm có
Như Phật lại ra đời
Không phạm phi luật nghi
Giới căn mãi thanh tịnh
Độ hết thảy chúng sinh
Vào Viên Giác cứu cánh
Không tướng ngã nhân kia
Thường y chính trí tuệ
Liền vượt được tà kiến
Chứng giác nhập Niết Bàn.

Xem mục lục