Top Book
Chùa Việt
Bài Viết

Sách Đọc (36)


Xem mục lục

 

 

Chương 1: Văn Thù



Lúc đó Bồ tát Văn Thù Sư Lợi ở trong đại chúng liền từ tòa ngồi đứng dậy, đảnh lễ chân Phật, nhiễu phía hữu 3 vòng, quỳ dài chắp tay mà bạch Phật rằng: Đại bi Thế Tôn! Xin Ngài vì mọi pháp chúng tề tập trong pháp hội này, nói về phá hạnh nhân địa thanh tịnh bản khởi của Như Lai và nói cho các hàng Bồ tát cách phát tâm thanh tịnh ở trong đại thừa, xa lìa các bệnh và cũng khiến cho chúng sinh thời mạt pháp đời vị lai, người cầu pháp đại thừa khỏi sa vào tà kiến.
Bồ tát nói rồi, năm vóc gieo xuống đất thỉnh cầu như thế trước sau 3 lần (tựa phát khởi)

Khi bấy giờ Đức Thế Tôn bảo Bồ tát Văn Thù Sư Lợi rằng: Tốt lắm thay! Tốt lắm thay! Thiện nam tử! Như các ông mới có thể vì các Bồ tát mà gạn hỏi về pháo hạnh nhân địa của Như Lai, và vì tất cả chúng sinh đời mạt pháp, những người cầu đạo đại thừa được trụ trì nơi chân chính, không sa vào tà kiến. Ông nay nghe cho kỹ, ta sẽ vì ông nói.

Khi ấy Bồ tát Văn Thù Sư Lợi vui mừng, vâng theo lời chỉ dạy và tất cả đại chúng đều im lặng lắng nghe.

Thiện nam tử! Ở đấng vô thượng pháp vương, có pháo môn Đại đà la ni, gọi là Viên Giác, rải ra hết thảy các phép thanh tịnh: Chân Như, Bồ Đề, Niết Bàn và Ba La mật, để dạy bảo cho các hàng Bồ tát. Hết thảy nhân địa bản khởi của Như Lai đều nương tựa nơi giác tướng thanh tịnh viên chiếu, mà đoạn diệt vĩnh viễn được vô minh, mới thành tựu Phật đạo.

Sao gọi là vô minh? Thiện nam tử! Hết thảy chúng sinh từ vô thủy tới nay, bị thứ thứ điên đảo mê hoặc, giống như người mê, lầm đổi nơi chốn bốn phương, vọng nhận bốn đại là thân tướng mình. Sáu trần duyên ảnh làm tâm tướng của chính mình. Ví như kẻ mắc bệnh mắt kia, thấy hoa đốm và mặt trăng thứ hai trong hư không. Thiện nam tử! Thật ra không có hoa đốm trong hư không, đó chỉ là vọng chấp của người bệnh. Do nơi vọng chấp, nên không những chỉ mê hoặc phần tự tính của hư không này, mà cũng lại mê cả nơi sinh của thực hoa kia. Bởi vọng chấp này nên có sinh tử luân chuyển, nên gọi là vô minh. Thiện nam tử! Vô minh này không có thực thể, như người khi ngủ chiêm bao, trong lúc chiêm bao chẳng phải không, tới khi tỉnh giấc lại không có chi. Như mọi không hoa, diệt trong hư không, không thể nói rằng, có nơi diệt nhất định. Bởi cớ gì? Vì không có nơi sinh, lầm thấy có sinh diệt, vì thế gọi là sinh tử luân chuyển.

Thiện nam tử! Người tu Viên Giác ở nhân địa của Như Lai nếu biết đó là không hoa, tức không bị luân chuyển. Cũng không có thân và tâm phải chịu khổ sinh tử kia. Vì không chẳng phải tạo tác, bản tính vốn dĩ không. Phần tri giác kia cũng như hư không. Phần biết hư không, cũng tức tướng của không hoa. Cũng không thể nói, không có tính tri giác, vì có và không đều tắt hết. Đó gọi là tịnh giác tùy thuận. Bởi cớ gì? Vì tính hư không thường bất động nên trong Như Lai Tạng không có khởi và diệt, vì không tri kiến, như tánh pháp giới viên mãn cứu cánh khắp mười phương.
Đó gọi là nhân địa pháp hạnh. Bồ tát nương vào nhân địa này mà phát tâm thanh tịnh ở trong đại thừa. chúng sinh đời mạt pháp cũng nương vào nhân này mà tu hành, thời không sa vào tà kiến.

Khi bấy giờ Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:

Văn Thù ông nên biết
Hết thảy chư Như Lai
Từ nơi bản nhân địa
Đều lấy trí tuệ giác
Liễu đạt được vô minh
Biết kia như không hoa
Liền thoát được lưu chuyển
Giống như người trong mộng
Khi tỉnh chẳng có chi
Giác thì tựa hư không
Bình đẳng không động chuyển
Giác biến khắp mười phương
Tức được thành Phật đạo
Mọi huyễn không nơi diệt
Cũng không chỗ thành đạo
Vì bản tính viên mãn
Bồ tát ở trong đó
Hay phát tâm Bồ đề
Chúng sinh đời mạt pháp
Tu theo khỏi tà kiến

Xem mục lục