Tin Tức (680)


CON ĐƯỜNG TRỞ VỀ NÀO CŨNG TỪ NGUỒN TÂM VÔ SANH

554

Mình thấy như anh Thịnh nói là mọi người đều đầy đủ mọi cơ hội, phải hông? Tất cả đều đầy đủ, bởi vì người nào mà hông có: đất, nước, lửa gió? Người nào không có: sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp? Sắc thầy nhìn thấy nó hơi kém một chút, nó hơi yếu một chút, nhưng nó vẫn đầy đủ. Vấn đề là bản tánh của tất cả những cái đó là gì? Cái nền tảng của sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp; đất, nước, lửa, gió, là gì? Mình đi lần lần vô thì mình sẽ thấy cái đó, rồi khi mình thấy được cái nền tảng đó càng ngày càng rõ ràng thì mình thấy: sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp; đất, nước, lửa, gió; chỉ là một thôi, chỉ là biểu lộ của cái nền tảng đó thôi, cái bản tánh đó thôi. Thành ra cơ hội mọi người luôn luôn đầy đủ chớ đừng nói thiếu phương tiện, phương tiện đầy dẫy hết!

(Thầy cười)

Chẳng qua là mình không chịu khó mình nhìn lại, xoay lại, coi thử là đất nước lửa gió này, cái nền tảng của: đất, nước, lửa, gió này là cái gì? Cái nền tảng của: sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp này là cái gì? Thì mình cứ tham thiền là tham thiền về cái đó đó. Coi thử coi cái nền tảng của mấy cái này là cái gì? Lần lần mình thấy ra, mình đụng chạm với cái nền tảng đó, mình mới thấy là tất cả đều là một, bởi vì biểu lộ cũng chỉ nền tảng thôi.

Thành ra mình chỉ cần lấy một cái gì đó nó hợp với căn cơ mình đời trước, ví dụ ông Thịnh ông nói là: Lục Tổ nói với Ngũ Tổ, ngài thì trắng còn tôi da nó hơi đen đen, tôi giống man di, nhưng mà Phật tánh thì không khác. Mình chỉ cần tham một cái “không khác” đó thôi, tham hết tháng này sang tháng khác, năm này qua năm khác, thì tới một lúc nào đó, mình cứ đào miết, nó sẽ tự nhiên, nó thấy cái không khác là gì, tự nhiên lúc đó mình mừng nhảy tưng lên: à, té ra nó không khác!

Mình sống là sống với cái khác không hà, nhưng thật sự nó không khác. Thành ra chỉ cần một cái gì đó, mình theo đuổi lâu dài, cũng giống như người muốn làm giàu, đâu phải ngày một ngày hai nó giàu được đâu, phải hông? Nó phải theo đuổi lâu dài, chỉ cần một chữ không khác thôi. Là anh đạt tới cái nền tảng đó liền!

Cũng nhiều ông thích câu: “Phật chúng sanh tánh thường rỗng lặng”. Mình thích câu đó, mình cứ tìm hiểu về câu đó. Mình cứ tham thiền về câu đó, cho tới nó đụng một cái. À, Phật chúng sanh tánh thường rỗng lặng. Thì Phật chúng sanh tánh thường rỗng lặng đó, nó luôn luôn hiện tiền, phải hông? Khi mà đụng nó rồi thì nó luôn luôn hiện tiền, đó mới thiệt là tu đó!

Không phải nó nằm trong kinh Nhật Tụng đâu, mà nó luôn luôn hiện tiền, Phật chúng sanh tánh thường rỗng lặng. Sáng đi uống cà phê rồi, ăn bánh mì rồi, Phật chúng sanh tánh thường rỗng lặng, bây giờ ngồi đây, thuyết pháp trao đổi này nọ, cũng: Phật chúng sanh tánh thường rỗng lặng.

Thành ra ngày hôm qua ai nói cái câu: “Sống chỉ là sống”. Nhắc lại một câu của vị Thiền sư Nhật Bản đó, sống chỉ là sống, thầy mới hỏi “chỉ là” là cái gì? Chỉ là. Chớ sống ai không sống, nhưng mà chỉ là, chỉ là này thầy nói vậy đó, mỗi người có một cách sống khác nhau. Cái hoàn cảnh sống khác nhau, cái hình thức sống khác nhau, nhưng mà tất cả chỉ là một vị thôi. Một vị Phật chúng sanh tánh thường rỗng lặng, chỉ vậy thôi.

Mà chuyện đó nó không có xa xôi ở đâu hết, nó nằm ngay tại đây nè. Cái này mình phải chịu đào bới tìm tòi, tuy là nói viên ngọc nó nằm sẵn trong chéo áo, như kinh Pháp Hoa, nhưng mà cũng phải mò mẩm, rờ rẩm coi nó nằm ở đâu?

Còn mình không tin mình không chịu rờ rẩm, thì nó có đó nhưng mà nó vẫn như không. Khi mình lấy nó ra được rồi, mình thấy viên ngọc đó nó trùm khắp thế giới hết, trùm khắp chúng sanh, và khi nó trùm khắp đó thì tất cả đều là viên ngọc đó hết.

_Con xin hỏi thầy để thầy dạy cho anh em chúng con hiểu rõ hơn, cũng là cái thấy này, cũng là cái nghe này, nhưng mà thầy dạy mình phải thấy tới cái nền tảng. Như vậy, huynh đệ mình khi mà thấy này, mình có xài tới cái nền tảng để mà thấy hay không? Tất cả mọi người ai cũng thấy, nhưng mà họ thấy không tới, họ thấy bằng mắt.
Chỗ cái nền tảng này mình phải trắc nghiệm từ sáng đến chiều, khi mở mắt ra mình thấy này, có đúng là từ cái nền tảng đó mà thấy hay không? Hay là thấy trên cái nghiệp nào đó, nó cũng là thấy nữa. Cho nên, nhiều khi có người nói cái thấy này là tánh, nhưng nó chưa đúng vì chưa phải cái nguồn đó, chưa đúng cái chất của con người thật nói r