Sách Đọc (37)


B- PHÁP, LÀ VĂN CẢNH SÁCH
Xem mục lục

Hai chữ Cảnh Sách, chính là cái tông chỉ của một bộ luật này. Cảnh, là cảnh tỉnh kẻ chưa giác ngộ. Sách, là sách tấn người hậu học.

Nhân vì, đương thời (mạt pháp, đời Đường), Tổ Qui Sơn đại sư, Ngài thấy người chân tu lần mỏn, hiu quạnh, sự tình tệ ngày càng bành trướng, bởi hành vi của chư Tăng phần nhiều đồng thói hèn tục, vì đã tham của, lại tham ăn mà trễ nải, lười biếng, không có cái chí cương quyết lướt tới. Thành thử Tổ, Ngài chép văn Cảnh Sách đây, để hiểu dụ, giác ngộ, khuyên miễn cho học giả lo tiến bộ.

Ký: Xét các kinh, luận, hoặc dùng riêng tên người mà làm tên sách; hoặc dùng riêng tên pháp làm tên kinh; hoặc dùng luôn cả nhân pháp làm đề mục. Chừ văn Cảnh Sách đây là lấy cả nhân (Qui Sơn) và pháp (Cảnh Sách) hiệp lại làm danh đề.

Hai chữ Qui Sơn là do người đời sau để thêm, chứ phi Đại sư tự đặt. Theo lệ thường đồ chú thuật, thì với dưới đề mục, để riêng biệt cái danh của tác giả, mà ở đây lại đem cái danh của tác giả để ngay vào trong đề mục nên nói lấy nhân và pháp làm danh đề là Qui Sơn Cảnh Sách.

Xem mục lục
Top Book
Chùa Việt
Bài Viết