QUÁN ĐẢNH VÀ TỰ QUÁN ĐẢNH

QUÁN ĐẢNH VÀ TỰ QUÁN ĐẢNH

_Thưa thầy con hỏi tịnh hóa tâm mình thì đi quán đảnh hoặc thầy tổ cũng tịnh hóa, nhưng mà mình cứ nhờ cái trợ lực bên ngoài hoài như vậy trợ lực bên ngoài không đi mãi với mình được làm sao mình tự tịnh hóa được?
_Mình phải biết cái nền tảng để tịnh hóa là cái gì? Cái gì tịnh hóa? Cái nền tảng đó là tánh Không, chính tánh Không nó tịnh hóa mọi ô nhiễm, tịnh hóa mọi sanh tử, thì bây giờ mình phải làm sao đạt tới tánh Không, thấy được cái đó.
Chớ một năm mấy vị đi qua đây có mấy lần, mình cứ chờ. Nghĩa là một năm mình giặt áo quần mình cứ chờ cái ông nào đi ngang qua đó rồi mình mới ra giặt đâu, mình phải tự giặt lấy chớ.
Thầy nhắc đi nhắc lại, ngay cả khi mình đi nhận một quán đảnh thì mình cứ đọc mấy cái Sadhana của Tây Tạng mình sẽ thấy. Mỗi ngày, lần lần mình phải tự quán đảnh lấy, chớ một năm mình quán đảnh mấy lần? Mổi ngày mình phải tự quán đảnh lấy, tự quán đảnh là sao?
Nếu như theo những cái của Tây Tạng là mình quán tưởng vị bổn tôn của mình, mình phóng ánh sáng xuống, đó là tự quán đảnh, nó có cái chú để tự quán đảnh. Mình phải hiểu mọi sự, thí dụ bây giờ mình vô mình tụng kinh: nam mô tận hư không biến pháp giới hóa hiện vị lai thập phương chư Phật, phải hông? Khi mình đọc cái câu đó ra là mình tự quán đảnh, chẳng qua mình yếu quá mình thấy câu này mình uốn éo giọng cho nó hay vậy chớ mình không thấy, chớ mình thật sự đạt tới cái nền tảng chung của chư Phật rồi là cái sự quán đảnh, cái sự hộ trì, cái sự gia bị, gia hộ của các vị đó nó tới mình liền.
Và ngồi thiền là gì, là tự quán đảnh, phải hông? Vấn đề là mình có mạnh hay không mạnh, vấn đề là mình có thấy được cái nền tảng đó hay không? Chớ một năm dự quán đảnh mười lần thì thấy nó còn ít lắm, phải tự quán đảnh mỗi ngày, và thậm chí tự quán đảnh mỗi phút mỗi giây, cũng giống như ngày mình uống nước bao nhiêu lần, mà mình nói một năm tôi chỉ uống có vài tháng chờ có người qua cho uống. Mình uống liên tục, mình phải tự làm liên tục, cũng như thiền vậy đó không phải là đợi một vị nào mình mới thiền đâu, mà gặp vị nào mình cũng thiền hết, vậy nó mới nhanh chớ đâu phải là chờ quán đảnh đâu.
Đã đành là những vị đó quán đảnh là mình được rất nhiều lợi lạc, nó tăng thêm sức nhiều lắm. Thấy thuốc gì mà người ta hay dùng mỗi ngày một viên đó? Mỗi ngày mỗi uống chớ không phải là đợi mấy vị qua cho mình uống, mình uống hết một mớ rồi sau đó thôi, đợi vài tháng sau cho uống. Mình phải uống mỗi ngày. Thảnh ra thầy nói làm sao trong kinh nó đặt ra kinh đó là kinh nhật tụng, nhật tụng là mình phải làm hằng ngày. Như Tỳ Ni nhật dụng, giới nhật dụng là dùng hằng ngày. Thành ra mình gặp những vị đó là phước đức mình được rất nhiều, rất tốt rồi, nhưng mà cái quan trọng là mình phải mỗi ngày, như ăn như uống vậy thôi.
Cứ chờ ông bí thư thành ủy ông cho tôi ăn một bữa thịnh soạn, ăn nó no, nó bổ suốt mấy tháng luôn. Nhưng mà tôi phải ăn mỗi ngày chớ không thể lâu lâu ăn một bữa được, vua chúa đãi ngon thì ngon thiệt nhưng mà nó cũng tiêu, phải ăn mỗi ngày.
Thành ra quán đảnh mình rất mơ hồ về cái đó. Ví dụ đơn giản như bây giờ một vị tổ của Tịnh độ chẳng hạn, ông niệm Nam Mô A Di Đà Phật, đó là tự quán đảnh đó, phải hông? Chẳng lẽ từng đó tôi niệm Nam Mô A Di Đà Phật, tôi không tự quán đảnh à. Chẳng lẽ đức A Di Đà Phật là tên chơi vậy thôi, phải hông? Niệm Phật, hay trì cái chú gì đó là mình tự quán đảnh cho mình đó. Thành ra mình phải hiểu, chớ không thôi nhiều khi mình cũng mơ hồ, mê tín lắm. Tại sao vị đó quán đảnh cho mình rồi bắt mình thuộc cái chú này? Để mà khi mình trì cái chú đó lên là cái sự tự quán đảnh đó nó hiện trở lại, chú đó nó nhắc nhỡ cái bữa quán đảnh đó. Năng lượng nó như thế nào để mà mình lo mà ăn tiếp chớ. Ai cho mình ăn tiếp đâu?
Còn nhỏ thì cha mẹ cho ăn, lớn rồi thì phải tự ăn lấy. Rồi mình khôn khéo mình ra đời mình kiếm nhiều tiền, mình ăn hàng đắt tiền, còn mình làm biếng thì mình ăn cơm bình dân.
Nên nhớ tu là cái giờ khắc nào cũng là giờ khắc vàng của anh hết. Giờ phút nào anh cũng tự quán đảnh hết. Thiền tông nó gọi là: “niệm niệm tương ưng”, đó là niệm niệm quán đảnh đó. Niệm niệm anh tự tương ưng với cái nền tảng tánh Không đó là anh tự quán đảnh chớ đâu có phải đợi gặp ngài Lục Tổ, một đời nhiều khi mình phước đức lắm mình nằm mơ thấy ngài có khi cả đời mình cũng không nằm mơ thấy ngài nữa.
Mình phải niệm niệm tương ưng với nền tảng tánh Không đó là tự quán đảnh.
Tánh Hải
Kính ghi

Top Bài Viết

Top Music

Top Book Mp3

Top Music Album

 
© Copyright 2009 - 2018 anphat.org - Chịu trách nhiệm nội dung: Thị Đức bienman0811@yahoo.com - Hỗ trợ kỹ thuật votamthoai@gmail.com