Thương Yêu, Mất Mát, Lo Sợ - Norman Fischer

Thương Yêu, Mất Mát, Lo Sợ

Norman Fischer

 

Phản ứng đầu tiên của chúng ta về sự mất mát, khó khăn, hay đau đớn là không chịu đầu hàng điều đã xảy ra. Những điều đó dường như quá tiêu cực, quá sai lầm, và chúng ta không muốn đầu hàng. Chúng ta không thể suy nghĩ và cảm nhận một cách khác, và đó là nguyên nhân thật sự đưa đến khổ.

 

Hiện tại, nhiều người trong chúng ta trải qua những suy tư và cảm nhận không yên vì chúng ta đang ở trong một thời buổi khó khăn. Nhiều người bị mất việc, mất tiền, mất nhà, mất niềm hy vọng. Và nếu bản thân chúng ta không mất những thứ đó, chúng ta cũng phải tiếp cận với những đau khổ của người khác về những mất mát đó. Hàng ngày chúng ta đọc và nghe về tất cả những điều đó trên các phương tiện truyền thông và mạng lưới toàn cầu. Tất cả chúng ta cùng thở trong bầu không khí lo âu và mất mát.

 

Như Chogyam Trungpa nói về những cái nhọt. Một cái nhọt sẽ gây đau đớn và nhức nhối, và một cái nhọt như vậy có thể nổi lên trên bề mặt của sự mất mát. Chúng ta thường không muốn những cái nhọt đó và tìm cách ngăn chận. Và nếu không thể ngăn chận, chúng ta tìm cách che khuất nó và không muốn chà xát, đụng chạm vào nó. Một cái nhọt đau nhức không có gì là vui, nhưng nó có giá trị. Trumpa Rinpoche gọi cái nhọt đau nhức là lòng từ bi chưa phát triển, lòng từ bi tiềm tàng. Sự mất mát của chúng ta, vết thương của chúng ta có giá trị đối với chúng ta vì nó có thể đánh thức chúng ta đến với tình thương và hành động thương yêu.

 

Khi sự mất mát hoặc điều phiền muộn xảy ra, chúng ta cảm thấy bị xáo trộn và hoang mang. Chúng ta vẫn kỳ vọng sự việc sẽ luôn luôn xảy ra như chúng đã xảy ra, coi những điều đã xảy ra đó là một sự tự nhiên như không khí chúng ta hít thở. Rồi bỗng nhiên nó không xảy ra đúng như kỳ vọng và chúng ta hoang mang. Chúng ta chưa tin hẳn rằng sự việc lại xảy ra như vậy.

 

Và sau khi cơn hoang mang lắng xuống, sự sợ hãi và thất vọng bắt đầu kéo đến. Chúng ta băn khoăn về tương lai không chắc chắn mà chúng ta kiểm soát được quá ít. Chúng ta dễ dàng bị rơi vào trạng thái tê liệt do tuyệt vọng, sống trong tình trạng cảm nhận yếu ớt và không được chuẩn bị như đứa trẻ trong một thế giới ác nghiệt và không thân thiện. Cảm giác sợ hãi có thể làm tối tăm cái nhìn của chúng ta, làm cho chúng ta có thể nghi ngờ về sự hữu ích, về khả năng sống còn của chúng ta trong thế giới khó khăn nầy, chúng ta nghi ngờ về ý nghĩa, về mục đích của đời sống.

 

Đó là lúc chúng ta cảm thấy như bị chà xát lên cái nhọt đang đau đớn. Cảm nhận về sự mất mát, thất vọng và sợ hãi thật là khủng khiếp và chúng ta ghét nó, nhưng nó chính là điều chúng ta cần. Nó là cái phôi của lòng từ bi cần được khuấy động để sinh ra. Dĩ nhiên, sinh ra là đau đớn.

 

Trong thời buổi nầy, nhiều người ở trong tình cảnh như vậy không có tâm trí để tu tập. Nhưng chính lúc nầy là thời gian tốt nhất để tu tập, vì động năng quá rõ ràng. Tu tập không phải là một sự kén chọn hay lọc lựa lối sống. Không còn là chuyện lựa chọn mà là chuyện sống còn. Lợi ích lớn lao của việc tu tập được thấy rõ ràng nhất trong thời gian nầy. Mõi mệt với mọi cố gắng để xoay chuyển tình cảnh, thất bại trong những phương cách làm giảm sự bực bội và xuống giốc tinh thần, không gì tốt hơn là ngồi xuống, trên một chiếc ghế hay một tọa cụ, đối diện với tình trạng hiện tại của chính mình. Ngồi và cảm nhận về thân. Cố gắng ngồi thẳng và nghiêm chỉnh. Theo dõi hơi thở. Cũng cần lưu ý rằng những tư tưởng và cảm giác quấy rầy đang hiện diện trong tâm. Chúng ta không phải ngồi để tống xuất những niệm tưởng đó hoặc để che dấu chúng bằng những chiêu bài lạc quan hay khích lệ. Chúng ở đó, tất cả mọi con ma nơi chúng ta, tất cả những vấn đề tiêu cực không ngừng khởi lên trong tâm chúng ta. Tâm của chúng ta là một bảo tàng viện của những thứ tiêu cực. Chúng ta đang ngồi yên lặng và thở trong bảo tàng viện tiêu cực đó. Không làm gì khác. Chúng ta không thể sửa chữa bất cứ một điều gì - tình trạng nằm bên ngoài sự sửa chữa. Dần dần chúng ta sẽ thấy rằng những niệm tưởng tăm tối và những cảm giác khắc khoải là như thế – niệm, tưởng. Chúng là những vật trưng bày trong viện bảo tàng tiêu cực, nhưng không nhất thiết là những thứ có thật bên ngoài. Sự minh sát đơn giản nầy - rằng niệm tưởng và cảm thọ là niệm tưởng và cảm thọ – nhẹ nhàng nhưng sẽ tạo ra sự thay đổi. Chúng ta tiếp tục ngồi, tiếp tục chú tâm vào thân và tâm, và chúng ta theo dõi mọi thứ với tâm phân biện “niệm, niệm, thở, thở.”  Cuối cùng, chúng ta sẽ có thể ra khỏi viện bảo tàng để bước đi trong ánh sáng mặt trời.

 

Đối diện, chấp nhận, khoan hòa với niệm tưởng và cảm thọ tiêu cực, biết rằng chúng không phải là toàn thể thực tại, không phải là chúng ta. Đó là sự tu tập đưa đến kết quả và lợi ích nhất, không phải là cảm nhận an lạc hay hợp nhất.

 

Sổ nhật ký tu tập cũng có thể mang lại nhiều lợi ích. Ghi nhanh một chữ hay câu đáng chú ý mà chúng ta đọc hay nghe được. Thỉnh thoảng đọc lai những chữ hay câu nầy và chọn những chữ hay câu làm cho chúng ta chú ý. Những chữ hay câu nầy trở thành những lời nhắc nhở hàng ngày cho chúng ta. Khi có thời gian, hãy ngồi xuống với cuốn sổ (thực hành điều nầy một cách có kỹ luật, ở một thời điểm nhất định nào đó mỗi ngày, là tốt nhất), chọn một gợi ý, viết nhanh, không gò bó trong mười đến mười lăm phút, viết không rời khỏi giấy, bất cứ điều gì hiện ra trong trí, bất kể là vô lý hay không thích đáng. Bằng cách đó, chúng ta làm rỗng đi cái tâm đang cuốn xoáy của mình. Chúng ta tự chữa lành sự biểu lộ tiêu cực của mình. Việc nầy có thể là một sự giải trí và cũng là một sự tu tập.

 

Một cách khác để đối diện nhẹ nhàng hơn với niệm tưởng và cảm thọ trong những lúc khó khăn là chia sẻ với người khác. Nếu cảm thấy lo sợ hay tuyệt vọng trong những lúc như thời gian khó khăn hiện tại, chúng ta có thể biết chắc rằng chúng ta không đơn độc. Chắc chắn có nhiều bạn bè và người thân trong gia đình có cùng cảm giác đó với chúng ta. Thay vì tìm cách quên lãng những lo âu làm cho chúng nẩy nở như những chồi nấm trong căn phòng tối tăm của tâm tư khép kín, hoặc ray rứt than phiền chỉ làm tăng thêm sự khốn khổ, tốt nhất chúng ta nên chia sẻ và trao đổi với người khác.

 

Bày tỏ và lắng nghe, không ý kiến, không tranh luận, chúng ta sẽ hiểu rõ hơn về những loại niệm tưởng và cảm thọ khởi lên trong những tình huống khó khăn. Mục đích không phải là xua đuổi những niệm tưởng và cảm thọ đó. Khi bị mất mát hay gặp khó khăn, thông thường chúng ta cảm thấy buồn phiền, lo sợ, thất vọng, bối rối, nhụt chí, v.v… Những cảm thọ nầy kết nối chúng ta với người khác, họ cảm nhận chúng giống như chúng ta cảm nhận chúng. Bên cạnh sự xoa dịu, sự chia sẻ nầy cho chúng ta một cái nhìn mới để những niệm tưởng kia không có được hoàn cảnh thuận tiện và trở thành những bóng ma xô đẩy chúng ta.

 

Trở lại việc tu tập thiền quán, chúng ta nói đến sự tu tập căn bản. Khi ngồi, trên ghế hay trên tọa cụ, chúng ta để tâm vào hơi thở và thân thể, đến những niệm tưởng và cảm thọ trong tâm, có thể cả những tiếng động, sự tĩnh lặng, và những sự việc mà chúng ta nhìn thấy. Chúng ta nhận biết cái nền tảng nhất của mọi sự: chúng ta đang sống. Chúng ta là một con người đang hiển lộ, đang sống, đang thở. Chúng ta có thể thực sự cảm nhận điều nầy – cảm nhận cảm giác đang sống. Chúng ta có thể dừng lại trong cảm nhận nền tảng đó, là bản chất của đời sống, của ý thức, là nền tảng của mọi sự. Không đòi hỏi, không tìm kiếm. Cái đó ở ngay đó, một món quà đã sẵn ở đó cho chúng ta. Nó sẽ không kéo dài mãi mãi, nhưng ngay bây giờ, nó ở đây, toàn hảo, trọn vẹn. Và chúng ta đang chia sẻ nó với mọi thứ khác hiện hữu một cách trọn vẹn, căn bản và đẹp đẽ. Cho dù những khó khăn và thách thức, chúng ta đang là, chúng ta đang hiện hữu trong thế giới rạng rỡ nầy với những người khác, với cây cối, bầu trời, nước, ngôi sao, mặt trời, mặt trăng. Nếu chúng ta ngồi đó đủ lâu và đều đặn, chúng ta sẽ cảm nhận điều nầy, cho dù trong những thời điểm tối tăm nhất của chúng ta.

 

Và trên cơ sở của kinh nghiệm nầy, chúng ta sẽ suy nghĩ khác hơn về cuộc sống của chúng ta. Điều gì thật sự là quan trọng? Những kỳ vọng và sự nghiệp xã hội của chúng ta thật sự có bao nhiêu giá trị? Điều gì thật sự là đáng kể? Điều gì là căn bản của đời sống con người?

 

Vâng, chúng ta đang sống.

 

Để thương yêu và được thương yêu. Vâng, chúng ta thương yêu, và chúng ta có thể thương yêu sâu đậm hơn. Và nếu chúng ta thực hiện điều đó, chắc chắn những người khác sẽ đáp ứng, sẽ thương yêu chúng ta hơn.

 

Bất kể trong hoàn cảnh nào, chúng ta vẫn có thể tử tế và nhận sự tử tế từ người khác.

 

Một khi vượt qua được nọc độc của tính tiêu cực, chúng ta sẽ suy nghĩ một cách rõ ràng hơn về điều gì có ý nghĩa hơn và điều gì ít ý nghĩa hơn trong cuộc sống của chúng ta.

 

Chúng ta sẽ thấy rằng cho dù trong hoàn cảnh nào chúng ta đều có thể tham dự trong những sự việc có ý nghĩa nhất. Chúng ta sẽ thấy rằng trong bức tranh lớn của đời sống, chúng ta có đủ những thứ chúng ta cần và có đầy lòng biết ơn – và vô số việc phải làm đặt nền tảng trên sự biết ơn nầy.

 

Không ai muốn những khó khăn xảy đến trong cuộc sống của mình. Phần lớn những cố gắng trong đời sống bình thường hàng ngày của chúng ta là tìm cách tránh né những bất hạnh về tài chánh, sức khỏe, tình yêu, và tâm lý. Những bất hạnh nầy dường như ẩn náu khắp nơi chung quanh chúng ta. Không ai có thể biết chắc điều gì sẽ tạo ra sự bất trắc, không vui. Vả lại những điều bất hạnh không thể không xảy ra trong đời sống con người, và tránh né không chịu đón nhận những bất hạnh khi chúng xảy đến là việc làm không thực tế.

 

Thời buổi khó khăn nhắc nhở chúng ta điều gì là quan trọng - điều gì là nền tảng, đẹp đẽ, và có giá trị hơn trong cuộc sống. Những giai đoạn khó khăn nhất sẽ mở ra những điều tốt đẹp nhất nơi chúng ta. Sự thừa mứa về thành công và may mắn sẽ đem đến những rắc rối, làm cho cuộc sống của chúng ta phức tạp với sự phân biệt và chọn lựa. Chúng ta thích và cố tìm đến đời sống đó, nhưng thật sự nó chỉ làm giảm đi niềm vui của chúng ta. Nó làm cho chúng ta đánh giá thấp những gì chúng ta đang có. Nó làm cho đầu óc phê phán của chúng ta phát triển, và chúng ta luôn luôn hoài nghi một cách nào đó về bất cứ điều gì tốt đẹp mà chúng ta đang có, sẵn sàng chối bỏ chúng khi có một thứ gì khác mà chúng ta cho là tốt hơn, có thể là một chiếc điện thoại di động mới, hay một người tình mới.

 

Khi có ít hơn, chúng ta đánh giá cao hơn, mở lòng hơn với sự vui thích và hưởng dụng, biết phê phán nhẹ nhàng và tán dương bằng một tấm lòng đơn sơ sự việc đang xảy ra, những sự việc đang hiện hữu một cách đơn sơ và đầy tính chất đạo đức. Mặt trời buối sáng và mặt trăng buổi tối.

 

Tôi nhớ một người bạn tên Gil đã qua đời. Anh sang Ấn độ để giúp những người dân quê nghèo khó bằng việc chăm sóc chuyên môn về mắt. Anh bị sốc khi dần dần khám phá ra rằng những người dân làng nghèo túng, không được học hành đó sống hạnh phúc và khôn ngoan hơn anh và những người bạn giàu có và học thức của anh ở San Francisco. Đó là lúc Gil bắt đầu hướng về con đường tâm linh.

 

Hồi tưởng lại, chúng ta có thể thấy rằng mấy mươi năm trôi qua trong việc không ngừng phát triển sự giàu có và cơ hội đã đặt nền tảng trên một sự thèm khát say mê, chan chứa, và ngây thơ về những sản phẩm vật chất. Sự thèm khát đó tạo nên một cồn cát mà trên đó chúng ta kỳ vọng chiếm hữu – nhà, xe, những cuộc nghỉ hè, đồ dùng, kiến thức – từ đó chúng ta đánh mất mọi cảm thức về sự cân bằng và quên đi hầu như toàn bộ cách tổ tiên chúng ta và phần lớn thế giới vẫn còn sống theo. Những chiếc bong bóng kinh tế được tạo ra do sự hồ hởi đó đã chứng tỏ không vững vàng chút nào.

 

Hầu hết các nhà chuyên môn về kinh tế tiên đoán sau một thời gian hai ba năm chậm chạp, nền kinh tế sẽ trở lại tăng trưởng mạnh. Nhưng giả sử họ không tiên đoán đúng. Giả sử chúng ta đã đạt đến những giới hạn trên một hành tinh giới hạn, và chúng ta sẽ ở trong tình trạng suy thoái lâu dài. Điều gì xảy ra nếu trong tương lai, chúng ta không có bảo hiểm sức khỏe tốt, những chiếc xe tốt, nhà cửa, và năng lương dồi dào?

 

Nếu một tình huống như vậy xảy ra có thể sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng niềm tin trầm trọng do những kỳ vọng bị sụp đổ, và có thể sẽ đưa đến một sự hỗn loạn và bạo hành ở khắp mọi nơi, một thứ ác mộng mà chúng ta xem thấy nhiều trong phim ảnh hay tiểu thuyết.

 

Hoặc nó cũng có thể đem đến điều ngược lại – hạnh phúc hơn, chia sẻ hơn, khôn ngoan hơn, tâm mở rộng hơn. Sẽ có nhiều người chăm sóc vườn tược, làm thức ăn, làm ruộng, chăm sóc cho người khác hơn. Một lối sống chậm rãi, chân thành, thực tiễn, và tiến đến một cái chết ở nhà với chung quanh là bạn bè và những người trợ giúp về tâm linh, thay vì chết trong những bịnh viện với kỹ thuật y khoa cao cấp, những máy móc tối tân được những nhà chuyên môn điều khiển.

Tuy nhiên, khả năng nầy sẽ không xảy ra. Các nhà kinh tế có thể đúng khi nói rằng sự việc sẽ trở lại chỗ chúng ta gọi là bình thường sau một thời gian, có thể một hoặc hai năm. Nhưng cho dù thế nào, hình dung và tán dương một cuộc sống đơn giản, thanh đạm hơn nầy – và có thể sống với cuộc sống đó – sẽ là một thực tập lành mạnh.

Thị Giới lược dịch (theo Shambhala Sun)

  •  


    LÒNG VỊ THA VÀ SÁU BA LA MẬT(Nhà thờ Ba Ngôi, Boston)

     

    Một chủ đề nổi trội của tư tưởng Phật giáo là lòng vị tha đặt nền trên bi mẫn và tình thương. Nhưng ai mà không cảm thấy nó ? Tín đồ, không phải tín đồ, tất cả chúng ta đều tin vào giá trị của tình thương..


    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 21.582
  •  Khi làm một việc lợi ích nhỏ nào cho ai, chúng ta thấy vui. Thoạt đầu, người bình thường cảm thấy vui vì mình đã làm được, mình có khả năng, mình là kẻ làm ơn cho người khác. Một niềm vui nhuộm màu một cái tôi ích kỷ. Nhưng sau đó, dần dần khởi lên một niềm vui lớn lao hơn, lâu bền hơn: vui vì người khác có được lợi ích. Đây là một niềm vui có được từ chính người khác..


    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 18.545
  • Phật giáo không hoàn toàn là một tôn giáo theo cái nghĩa mà từ này vẫn được hiểu , vì Phật giáo không phải là “ một hệ thống tín điều và nghi lễ thờ cúng liên kết bất kể tín đồ nào đó với một chủ tể siêu nhiên ”...

     

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 16.141
  • Nhưng quan trọng hơn hết là dù thời gian tu tập có thể kéo dài được bao lâu hoặc bằng phương pháp nào, mọi kỹ thuật thiền quán Phật giáo cứu cánh phải là phát triển tâm từ bi. Bất cứ khi nào nhìn vào trong tâm, chúng ta không


    thể không nhìn thấy sự tương đồng giữa chúng ta và người khác. Khi nhìn thấy lòng mong muốn được hạnh phúc của mình, chúng ta không thể không nhìn thấy sự mong muốn đó nơi người khác. Và khi nhìn rõ vào sự sợ hãi, tức giận, hoặc ác cảm của mình, chúng ta không thể không thấy rằng mọi người xung quanh chúng ta đều cảm nhận cùng sự sợ hãi, tức giận và ác cảm đó. Đó là trí tuệ - không phải trong ý nghĩa nghe nhiều đọc nhiều, mà trong ý nghĩa sự thức tỉnh của tâm, nhận ra sự kết nối giữa chúng ta và người khác, và con đường dẫn đến niềm vui..

    Thị Giới dịch (Shambala Sun)

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 19.613
  • Tôi thường đi nhiều nơi trên thế giới, và mỗi khi tôi nói chuyện với người nào, tôi đều nói chuyện với cảm tưởng rằng tôi là một phẩn tử trong gia đình của họ. Mặc dù chúng ta có thể gặp nhau chỉ lần đầu, tôi đều coi mọi người là bằng hữu. Thật sự, chúng ta đã từng quen biết nhau, một cách sâu xa, với tư cách là những con người cùng chia sẻ những mục tiêu căn bản chung. Tất cả chúng ta đều đi tìm hạnh phúc và đều không muốn khổ đau..

    Nguyên Hảo dịch

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 16.042
  • Nhân quả đồng thời được nói một cách cô đọng trong kinh Pháp Hoa, kinh Hoa Nghiêm… và rải rác trong các kinh điển Đại thừa. Có lẽ người đầu tiên dùng thành ngữ “nhân quả đồng thời” là Đại sư Trí Khải (thế kỷ thứ 6) trong Pháp Hoa Huyền Nghĩa và trong các tác phẩm Thiên Thai tông của ngài, y cứ trên kinh Pháp Hoa. Thành ngữ này cũng là một giáo lý chính yếu của Hoa Nghiêm tông vào thế kỷ thứ 7..

    Nguyễn thế Đăng

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 15.711
  • Thuận tánh khởi tu là một thành ngữ được dùng nhiều trong Thiền tông, và nói chung, trong kinh luận Đại thừa.

    Thuận tánh là y vào tánh, ở nơi tánh, ở trong tánh, làm theo tánh. Tánh là bản tánh, pháp tánh, tánh Không, Như Lai tạng tánh, tánh Giác, Phật tánh… Thuận tánh khởi tu là y theo tánh mà khởi hạnh tu. Ý nghĩa này còn được diễn tả bằng những từ ngữ như Xứng tánh khởi tu (Thiếu Thất lục môn), tùy thuận tánh Giác (Kinh Viên Giác), an trụ tánh Giác, xứng tánh làm Phật sự (kinh Nhật tụng), thuận tánh khởi tu, thuận tánh khởi dụng (Thiền sư Hàm Thị giảng Kinh Lăng-già)…

    Nguyễn thế Đăng

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 17.449
  • ...  Khi những bà mẹ từng yêu thương ta từ vô thỉ đang chịu khổ đau, thì hạnh phúc của riêng mình có ích lợi gì? Bởi vậy muốn cứu độ vô lượng chúng sanh phải đào luyện chí hướng vị tha...  

    ... Nếu không chịu tự quán xét lỗi lầm, tức là ta chỉ mang danh là hành giả mà không có thực hành. Bởi vậy, hãy luôn luôn quán xét và loại trừ lỗi lầm của mình.. 

     ... Nói tóm lại, bất luận đang làm gì, ta phải tự hỏi “Tâm ta đang ở trạng thái nào?” Hãy luôn giữ chánh niệm và tỉnh giác..  

    ...  thấu suốt sự thuần tịnh của ba cõi. Hãy dùng công đức của những nỗ lực này để hồi hướng đến giác ngộ..

     

      Đại sư Ngulchu Thogme Zangpo (Ngài Vô-Trước

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 18.381
  • image

    Giới luật của Phật giáo có nghĩa là: “Anh đừng tự làm thương tổn mình, anh đừng tự làm hại mình”..

    Nguyễn Thế Đăng

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 32.205
  • Bản chất của con người là không chỉ có vật chất mà còn cần đời sống tâm linh. Nếu không có đời sống tâm linh, rất khó để đạt an bình và giữ được an bình trong tâm hồn. Tình yêu và từ tâm là nhu cầu, không phải xa xí phẩm. Không có tình yêu và từ tâm, nhân loại không thể tồn tại..

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 12.886
  • Một xã hội quan niệm giá trị sống như thế nào sẽ được định hình và tiến bộ theo những giá trị đó.Chúng ta thấy rằng nhiều xã hội trong thế kỷ XX quan niệm giá trị sống là sự thành công về mặt vật chất, hưởng thụ được nhiều về mặt vật chất, và do đó định hình thành cái mà chúng ta đã từng gọi là xã hội tiêu thụ với sự nảy sinh của các cuộc khủng hoảng đạo đức, môi sinh, xã hội…

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 23.693
  • Với định luật nhân quả, chúng ta có chìa khoá để giải đáp và hành động cho mọi vấn đề của cuộc sống. Nhận thức và hành động theo nhân quả là chúng ta quản lý cuộc đời mình cũng như xã hội theo một cách bền vững và tiến bộ tốt đẹp..

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 26.137
  • Phản ứng đầu tiên của chúng ta về sự mất mát, khó khăn, hay đau đớn là không chịu đầu hàng điều đã xảy ra. Những điều đó dường như quá tiêu cực, quá sai lầm, và chúng ta không muốn đầu hàng. Chúng ta không thể suy nghĩ và cảm nhận một cách khác, và đó là nguyên nhân thật sự đưa đến khổ..

    Thị Giới lược dịch

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 18.898
  • Đức Đạt Lai Lạt Ma đã đi cùng thế giới, diễn giảng rất nhiều. Đây là 7 bài sưu tầm, đã được chọn lọc. Những bài nào người mình chưa học được? Những bài nào bạn chưa học được? Này, bạn suy nghĩ rồi hãy trả lời nha..

    www.daophatngaynay.com

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 13.369
  • Này ông, tâm không khổ
    Với người không kỳ vọng
    Mọi sợ hãi không còn
    Với người kiết sử đoạn
    Nhờ đoạn nhân sanh hữu
    Pháp được thấy như thật..

     

    Trưởng lão Adhimutta

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 29.273
  • Dalai Lama

    Thực hành quán chiếu năm bước để phát triển lòng từ bi:

    1.      Giữ tâm bình tịnh và sáng suốt

    2.      Về bên phải trước mặt bạn, quán tưởng một hình ảnh của chính bạn, ích kỹ và vị ngã..

    Nguyên Hảo dịch

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 18.546
  • Written by Viên Minh   

    Hoài Hương chuyễn ngữ   

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 10.875
  •  Những Trái ngược với Tinh tấn Ba la mật
    1. Gom tụ những người theo mình vì danh và lợi
    2. Không vượt thắng sự lười biếng và v.v...
    3. Buông lung trong công việc và nói năng lung tung..
     

    Những trái ngược với sự làm Lợi lạc cho Mình lẫn cho Người
    8. Không ngăn chặn việc bị mang tiếng xấu
    9. Không kiểm soát những phiền não..

     


    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 13.600
  •  

    Sống trên đấu trường nhân loại, trong cõi đời trần tục nhiễm ô, nếu ai cố ôm chặt lòng thù hận chấp nê thì không sao tránh khỏi cảnh lầm than đau khổ. Muốn thoát khổ được vui, con người phải gỡ bỏ những mối dây oán hận, tẩy sạch những vết nhơ ô nhiễm trong cõi lòng mình cho được nhẹ nhàng trong sạch. Phương pháp gỡ bỏ và tẩy trừ ấy là đức hỉ xả.

    Hỉ xả là vui vẻ tha thứ những lỗi lầm mà người đã phạm đến ta, cũng như vui vẻ bỏ tất cả danh vọng, tài sắc cho đến thân mạng của ta, nếu thấy cần và lợi ích cho chúng sanh. Có tha thứ, lòng ta mới thênh thang, tim ta mới hòa nhịp cùng tim của mọi người, có xả bỏ, tâm ta mới thanh thoát và an tịnh.

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 19.127
  • Đạo Phật nói cho tất cả chúng ta rằng, mọi người trên trái đất nầy đều là anh em. Tất cả chúng ta đều là người con của đức Phật. Bởi vì trong mỗi chúng ta đều có Phật tánh.

    Đây là bài pháp thoại được nói tại Thất Lắng Nghe ở chùa Từ Hiếu – Huế vào ngày 01.08.2004 của T.T Thích Thái Hòa cho các giáo sư và sinh viên đến từ các trường đại học Mỹ và Anh trong chuyến viếng thăm Việt Nam...

    Xem Chi Tiết
    Lượt Xem: 18.326

Top Book

Top Book Mp3

Top Bài Viết

Top Music

Top Music Album

 
© Copyright 2009 - 2022 anphat.org - Chịu trách nhiệm nội dung: Thị Đức bienman0811@yahoo.com - Hỗ trợ kỹ thuật votamthoai@gmail.com