Xem Mục Lục

  Căn Bổn Thuyết Nhất Thiết Hữu Bộ Tỳ Nại Da Tạp Sự - Hán dịch: Đường Tam Tạng Nghĩa Tịnh - Việt dịch: Tỳ Kheo Tâm Hạnh
(Trọn Bộ 40 Quyển)

 Quyển 23


CĂN BẢN THUYẾT NHẤT THIẾT HỮU BỘ
- Mùla-Sarvàstivàda -

 

TỲ-NẠI-DA TẠP SỰ
- Mùla-Sarvàstivàda Vinaya Ksudraka Vastu -
(Cuộc đời đức Phật và các đệ tử)

 

Hán dịch: Tam Tạng Nghĩa Tịnh, đời Ðường, Trung Quốc
Việt dịch: Tỳ khưu Tâm Hạnh, PL 2542 - TL 1998

--- o0o ---

 

Thành kính đảnh lễ đức Thế Tôn, Ngài là bậc Ứng Cúng, Ðấng Chánh Biến Tri.

Quyển thứ hai mươi ba

--- ooOoo ---


 

Nội nhiếp tụng:

Ngưu hộ lạp sư tử,
Phóng cung thiên thọ quy,
Mãnh Quang hướng đắc xoa,
Sát nhân thanh bát mộng.

 

 

Một hôm vừa ngủ dậy, vua Mãnh Quang suy nghĩ: "Sau khi ta qua đời, thái tử Ngưu Hộ có đủ trí lực để thừa kế vương vị không, ta nên trắc nghiệm trí mưu của nó".

Gọi Ngưu Hộ đến, vua bảo:

- Trong cung có một ít công việc, ta cần làm trong bảy ngày. Tạm thời, con có thể thay ta trông nom việc nước.

Vâng lệnh vua, thái tử giám sát đất nước, thưởng phạt thích đáng việc lợi hại. Có kẻ thông dâm bị quan giải đến. Gặp nhau, thái tử hỏi cả nam nữ:

- Có yêu mến nhau không?

Ðáp:

- Yêu nhau.

Nghe xong, thái tử bảo các quan:

- Họ đã thương nhau sao ta không tùy thuận?

Thái tử bảo tả hữu:

- Từ nay về sau không cấm việc thông dâm.

Nghe như vậy, mọi người mặc tình gây lỗi. Ðối với việc nước, thái tử kiểm soát rất nghiêm túc. Sau bảy ngày, vua ra khỏi cung, hỏi Tăng Dưỡng:

- Sau khi ta qua đời, thái tử Ngưu Hộ có thể kế vị không?

 

 

Ðáp:

- Người ấy có thể kế vị, nhưng đối với việc thông dâm lại buông thả cho họ gây việc xấu.

Hỏi :

- Vì sao, Tăng Dưỡng kể lại đầy đủ sự việc.

Vua suy nghĩ: "Không có ý đố kỵ với phụ nữ của người, hưng đối với thê thiếp của mình, Ngưu Hộ lại không đố kỵ hay sao? Ta hãy thí nghiệm".

Bấy giờ, có người khách Kiền Ðà La ở phương Bắc đang trú trong thành. Nghe người này có trí, vua bảo:

- Ngươi có thể làm việc phi pháp với đại-phi của Ngưu Hộ không?

Nghe như vậy, người ấy bịt tai nói:

- Nếu làm việc phi pháp này, thần hết đường sống.

Vua nói:

- Việc vua cần như vậy, đấy không có lỗi. Nếu không làm, chính là trái lệnh vua.

Ðáp:

- Ðại vương, tất nhiên phải tuân mệnh nhưng không thể gấp được, cần phải từ từ mới có thể làm.

Vua nói:

- Phải tuần tự làm gì, tùy theo ý ngươi.

Ðáp:

- Ðại vương, trước tiên ngài phải cấp cho thần chi phí xây dựng một cửa hàng lớn gần dinh thái tử để làm phương tiện tìm cách thân cận.

Theo lời, nhà vua cấp tiền vật liệu cho người này. Ông ta dựng một cửa hàng trưng bày nhiều quầy hàng mua bán đồ vật thơm.

Người hầu của mẹ vợ thái tử đến cửa hàng ấy mua hương liệu. Người Kiền Ðà La hỏi:

- Cô bé, mua cho ai vậy?

Ðáp:

- Mẹ vợ thái tử Ngưu Hộ sai tôi mua.

Hỏi:

- Bà ấy tên gì?

Ðáp:

- Tên..họ ...

Bà ấy cùng họ với mẹ tôi nên tôi xem như mẹ. Nói xong, chủ hàng lấy ít tiền nhưng đưa nhiều hương liệu.

Khi người hầu về nhà, bà mẹ ấy hỏi:

- Vì sao trước đây cũng số tiền ấy được ít vật, nay cũng số ấy được rất nhiều vật?

Ðược người hầu kể lại đầy đủ sự việc, bà mẹ nói:

- Rất tốt. người ấy là con ta.

Ðến ba lần như vậy, thấy nhiều đồ vật, bà ta rất vui mừng.

Sau đó, một hôm, chủ hàng bảo người hầu:

- Cô hãy thưa với mẹ, tôi muốn thăm viếng.

 

 

Ðược người hầu thưa, bà mẹ nói:

- Cho họ đến.

Người hầu sang báo, chủ hàng mang nhiều vật thơm đi sang nhà kia. Gặp nhau, ông ta ôm bà mẹ ấy khóc. Mẹ hỏi:

- Vì sao người khóc?

Ðáp:

- Mẹ ơi, vì mẹ giống hệt mẹ con, lòng con xúc động nên khóc.

Mẹ nói:

- Ta là mẹ con, thôi đừng khóc nữa.

Người ấy làm cho hai bên thương mến đậm đà. Vợ Ngưu Hộ đang đứng bên cạnh, người mẹ gọi:

- Con đến đây, hãy ôm lấy chân, ân cần cung kính anh ấy.

Sau khi được người đàn bà làm theo lời mẹ, chủ hàng hỏi:

- Chị này tên gì?

Ðáp:

- Tên ...

- Chị dâu của tôi ở nhà cũng đồng tên, hình dáng lại giống nhau, vậy là chị dâu của tôi. Chủ hàng nói.

Mẹ nói:

- Lành thay!

Từ đó về sau, họ càng thêm khắn khít.

 

 

Sau khi đến nhà, chủ hàng suy tính quỷ kế, giả bệnh nằm nghỉ. Khi thấy người hầu đến mua hương xoa, ông ta nói:

- Thiếu nữ, tôi bệnh rất nặng, sao mẹ không đến thăm nhau một chút?

Ðáp:

 

 

- Bà ấy không biết ông bệnh, tôi sẽ về báo.

Sau khi được người hầu báo, người mẹ sang thăm hỏi:

- Này con yêu mến, con bị bệnh ra sao?

Ðáp:

- Con bệnh rất nặng.

Mẹ nói:

- Nên hỏi y sĩ, tùy bệnh dùng thuốc.

Ðáp:

 

 

- Mẹ ơi, thuốc không trị bệnh này được. Con mắc bệnh này, chắc chắn phải chết.

Mẹ đáp:

- Con chớ ưu sầu, phải làm cách gì để hết bệnh?

Ðáp:

- Có thuốc trị bệnh nhưng không sao tìm được.

Mẹ nói:

- Chỉ cần có, ta sẽ lo liệu hết.

Ðáp:

- Mẹï ơi, nếu được đại phi của Ngưu Hộ cho tư thông ân ái thì hết bệnh.

Nghe nói, mẹ rất giận, nói:

- Ngươi là kẻ bần hàn, muốn được vương phi làm sao toàn mạng?

Nói xong, bà ta giũ áo ra về.

Khi ấy, chủ hàng thi hành quỷ kế, làm khế ước ghi rằng sau khi chết đi nhà cửa tài sản đều giao cho mẹ vợ thái tử, rồi đưa giấy ấy cho bà mẹ. Sau khi xem giấy, cơn giận tiêu tan, bà mẹ suy nghĩ: "Ta nỗi giận, quay lưng bỏ đi. Ðối với ta, nó lại sinh ân nặng, tình nghĩa không giảm, khó có hạng như vậy. Nhân việc này, ta hỏi con gái xem, đừng vì việc này mà đến nỗi anh ấy mất thân mạng".

Bà ta gọi con gái nói:

 

 

- Người chủ hàng từ lâu có ân tình, anh ta là em chồng con, đang bị bệnh sao con không đến thăm một chút?

- Mẹ ơi, chẳng lẽ không có y sĩ điều trị cho anh ta hay sao?

Ðáp:

- Bệnh ấy khó trị, có khi phải chết. Mẹ nghe anh ta nói nếu được ân ái với chị dâu thì hết bệnh.

Cô gái tức giận nói:

- Hắn là kẻ bần hàn muốn cùng vương phi làm việc phi pháp, hôm nay sao không bị mất mạng được?

Mẹ nói:

- Sang hèn bất định, hiện tại sao con biết được! Chúa công vốn được ai sinh ra, biết không?

Ðáp:

- Không biết.

Mẹ nói:

- Do bồ-cạp sinh, nay được làm vua có nhiều binh lính. Chồng của con do vợ trưởng giả sinh ra, cũng sẽ làm vua. Con nên ân ái với anh ta, nếu có con sẽ được làm vua nào có hại gì.

Do mẹ khuyên nên cô ta ưng thuận tư thông. Người mẹ báo tin cho Kiền Ðà La:

- Thấy người tha thiết nên con ta đồng ý. Người hãy biết thời gian đến gặp gỡ nhau.

Biết tin, chủ hàng báo tin cho vua:

- Sự việc sắp thành, hãy khiến Ngưu Hộ tạm thời đi khỏi nhà.

Vua suy nghĩ:

- Sau khi ta qua đời, Ngưu Hộ làm vua, con của Ngưu Hộ sẽ kế nghiệp đế vương. Nếu Kiền Ðà La cùng vương phi sinh con mà nó lên làm vua thì tuyệt mất giòng dõi của ta. Vậy nên cho họ uống thuốc để không sinh con.

Vua đưa thuốc cho Kiền Ðà La bảo:

- Trước khi ngươi cùng cô ta làm việc phi pháp, hãy uống thuốc này.

Vua bảo Ngưu Hôä:

- Con hãy tạm vắng nhà trong thời gian ngắn.Ta có việc tính toán riêng.

Ngưu Hộ không về nhà. Sau khi uống thuốc, Kiền Ðà La tư thông với người đàn bà rồi ngủ chung một chỗ.

Suy nghĩ việc này chắc đã hoàn tất, vua bảo Ngưu Hộ:

- Con hãy về nhà.

Về đến nhà, thấy Kiền Ðà La cùng vợ mình buông thỏng tay nằm ngủ chung một chỗ, thái tử liền đỡ tay họ lên rồi lấy áo đắp cho cả hai.

Ngủ chung suốt đêm đến sáng, nghĩ rằng không ai thấy nên người kia về lại cửa hàng.

Hôm sau, vua nói với thái tư û:

- Ðêm qua, ta mộng thấy vợ con tư thông cùng người ngoài.

Ðáp:

- Ðại vương thấy trong mộng, còn con chính mắt thấy.

Vua hỏi:

- Con thấy thế nào?

Thái tử kể lại đầy đủ. Vua hỏi:

- Con không có tâm ghen với cô ta hay sao?

Ðáp:

- Con không ghen.

Hỏi:

- Vì sao như vậy ?

Ðáp:

 

 

- Xin đại vương nghe cho, từ khi sinh ra đến nay, con biết túc mệnh. Nhớ lại đời trước, con là vợ chủ buôn. Chồng con mang hàng hóa đi buôn bán phương xa. Con bảo:

- Em muốn đi theo.

Chồng bảo:

- Ai sẽ hầu hạ phục vụ em, do khó nhọc như vậy không thể đi theo.

Thấy người vợ khóc lóc, người khác nói với chủ buôn:

 

 

- Vợ ngài đang khóc lóc muốn đi theo.

Sau khi nghe chủ buôn nói ra những khó khăn, họ bảo:

- Cứ cho đi theo, tôi sẽ cung cấp.

Chủ buôn cho vợ theo. Ðến chỗ đường hiểm có năm trăm tên cướp đến cướp đoàn buôn và giết chết chủ buôn rồi cùng làm việc phi pháp với vợ chủ buôn. Khi bọn giặc phá đoàn buôn khác, được một thiếu nữ, bọn họ đều ưa thích. Thấy vậy, người đàn bà kia sinh tâm ghen tức nghĩ rằng cô này tại sao cùng tranh chồng với mình, nên sai người ném xuống giếng cho chết.

Ðại vương, người phụ nữ xưa kia, ngày nay là con. Con nghĩ rằng ngày xưa làm việc dâm dục với năm trăm người còn chưa vừa ý, huống chi với một đàn ông thì ngày nào cho đủ! Nhớ lại việc ấy nên đối với phụ nữ không có tâm ghen tức. Do vậy nên biết rằng người ngu trong đời phần nhiều đem phụ nữ an trí trong cung để cùng nhau hộ vệ. Ðúng lý thì đàn ông phải đề phòng đàn bà, tại sao để đàn bà đề phòng đàn ông?

Vua nói:

- Ðúng như con nói, bỏ được tâm ghen tức là việc khó trong đời, tuy lý này đúng nhưng ta chưa làm được.

Bấy giờ, thành Ôn-Thệ-Ny có một thợ săn. Người vợ rất đẹp nên anh ta yêu thương vô cùng. Muốn đi săn bắn, anh ta suy nghĩ: "Ta đi vào rừng để vợ ở nhà, sợ cùng kẻ khác làm những việc phi pháp. Nếu ta không đi, không có nghề gì để nuôi sống, vậy nên đưa nhau đi vào rừng".

Họ cùng đi vào rừng, ở trong chòi lá, săn bắn giết loài cầm thú, bán để đổi lương thực.

Một hôm, nhân săn bắn, vua Mãnh Quang thúc ngựa lên. Ngựa vua kinh sợ vọt chạy đến chỗ thợ săn. Thợ săn nhớ biết nên lên tiếng chào đón.Vua xuống ngựa, nghỉ dưới bóng cây.

Sau khi tự nghĩ: "Lẽ nào ta lại đem thịt cũ cách đêm dâng lên đại vương quán đảnh, nên đem thịt mới để phục vụ vua, thợ săn mang cung tên đi vào rừng hoang".

Nhà vua liếc nhìn khắp nơi, thấy vợ thợ săn thân hình khả ái nên có ý ưa thích. Do dục tâm trói buộc nên họ cùng làm việc phi pháp.Khi ấy, thợ săn bắt được con thịt mới mang trở về, thấy vua cùng vợ làm việc trái đạo, nên sinh phẫn nộ suy nghĩ, vua này làm việc trái phép nên giết bỏ đi. Nhưng anh ta nghĩ lại: "Lẽ nào vì phụ nữ nhỏ mọn mà hại đại vương".

Thình lình, có sư tử đi đến giết chết thợ săn. Khi anh ta lâm chung, có tâm từ mẫn với vua nên thác sinh vào trời Tứ đại thiên vương.

Thấy người chồng chết, vua suy nghĩ: "Thiếu nữ này tư thông với ta không nên ruồng bỏ".

Vua liền an ủi và để cô ta một bên.

Ðại thần của vua tìm kiếm khắp nơi, cùng đến chỗ vua thưa hỏi:

- Cô này của ai?

Ðáp:

- Trong lãnh vực của ta, làm sao khỏi cho hết, nên đem về an trí nơi hậu cung.

Vua giải tán cuộc săn, trở về thành. Trong nội cung vua có nhiều cung nhân, vua suy nghĩ: "Người thợ săn này đem một thiếu phụ, ở riêng trong rừng vắng còn không thể giữ được, huống chi ta làm sao giữ được nhiều cung nữ".

Nhà vua liền rung chuông, thổi ốc, đánh trống báo khắp thành phố làng xóm:

- Mọi người nên biết, nhân dân địa phương hoặc từ xa đến hãy lắng nghe nói, ta cho tất cả những người trong cung được tự do, tùy theo sở thích của mình mặc ý tung hoành tư thông với người ngoài, ta không cho đó là lỗi.

Vua lại báo với người trong cung:

- Ta cho các ngươi tự do, ban đêm được ra ngoài cung, tùy ý đi hoan lạc, khi nghe tiếng trống thì phải trở về. Ai trái lệnh sẽ bị giết chết.

Ðã là đàn bà đều thích đàn ông, huống chi họ bị giam hãm trong thâm cung. Bấy giờ, ban đêm các cung nữ đều ra ngoài tìm kiếm đàn ông tùy theo sở thích đi lại tại chỗ. Chỉ có phu nhân An-lạc, mẹ Ngưu Hộ và Tinh Quang vì giữ tình với vua nên không ra ngoài.

Vua bảo An Lạc:

- Nàng có thể ra ngoài tìm đàn ông khác.

Ðáp:

- Thiếp thật không thể bỏ vua để ra ngoài tìm người khác.

Vua lại bảo Tinh-Quang:

- Sao nàng không đi tìm đàn ông bên ngoài?

Tinh Quang tuổi trẻ xinh đẹp khó nhịn được tình sắc, thường có ý luyến ái đàn ông khác; tuy sống trong cung nhưng ý mong ra ngoài, nghe vua nói nên im lặng nhận lời. Ban đêm, cô ta vào chợ tìm đến đồng tử bán hương đẹp trai, bảo:

- Anh hãy cùng tôi làm việc yêu đương.

Ðáp:

- Tạm thời cầm đèn, chờ tôi tính toán số liệu chi dụng rồi mới tùy ý.

Anh chàng này thu thập quá nhiều, khó tính toán cho hết nên tính toán suốt đêm mãi đến khi trời sáng. Nghe tiếng trống, không thể nán lại được, Tinh-Quang vứt đèn xuống đất, muốn bước ra cửa. Anh chàng nói:

- Tạm ở lại một lúc, cùng nhau ân ái.

- Không thể ở lại được, vua có lệnh khi tiếng trống nổi lên, ai không vào cung sẽ bị chém đầu, tôi không có hai đầu, nào được ở lại lâu.

Nói xong, cô ta bỏ ra đi. Gặp nhau, vua hỏi:

- Tinh Quang, nàng cùng người ngoài vui vẻ không?

Ðáp:

- Không rảnh một chút.

- Vì sao?

Cô ta kể lại đầy đủ cho vua nghe. Vua im lặng rồi lại truyền lệnh thông báo như trước, ban đêm thả hết cung nhân tự do ra ngoài tùy ý tư thông. Tiếng đồn việc này vang tận đến xứ khác.

Vua Xuất Quang nước Kiêu-Thiểm-Tỳ nghe vua Mãnh Quang có giáo lệnh ban đêm thả tất cả cung nhân ra ngoài đi làm việc riêng, nên hỏi đại thần Du-Kiện-Na:

- Ta nghe vua Mãnh Quang thả các cung nhân tùy ý đi làm theo sở thích. Ta muốn đến đó cùng họ hưởng lạc một lúc.

Ðáp:

- Vua Mãnh Quang cùng đại vương thường có việc không vừa ý. Nếu kẻ oán nghe vua tự đến, chắc chắn làm việc không hay.

- Trượng phu hành sự, dù tốt xấu cũng phải cương quyết, ngươi hãy ở nhà, ta đi đến đó.

Ðáp:

- Ðại vương quyết ý, ai dám giữ lại, mong ngài lên đường phải nên cẩn thận.

Vua Xuất Quang rất hiếu nữ sắc, không nghe đại thần ngăn, đi đến thành Ôn-Thệ-Ny, ban đêm gặpï gỡ Tinh Quang, sau khi biết rõ, lại thấy dung nhan xinh đẹp vô song trên đời, bảo:

- Này cô gái đẹp Tinh Quang giòng Sát-đế-lị hãy đến đây cùng ta hoan lạc.

Ðáp:

- Tùy ý, hãy trải thảm ra.

Vua bảo:

 

 

- Nàng hãy trải ra.

Cả hai người đều kiêu ngạo giằng co không ai chịu trải thảm ra, cho đến khi trời sáng. Tiếng trống vang lên, cô gái muốn đi, vua nói:

- Hãy ở lại cùng ta hoan lạc.

Ðáp:

- Vua có lệnh, tiếng trống vang lên, ai không vào cung sẽ bị giết chết, tôi không còn rảnh để ở lại lâu nữa.

Tinh Quang liền rút nhẫn vàng trên tay vua, mang về cung. Vua Xuất-Quang cũng trở về xứ mình.

Vua Mãnh Quang hỏi:

- Nàng được hưởng lạc với đàn ông nào không?

 

 

Ðáp:

- Không được.

Nghe vua hỏi lý do, cô ta kể lại đầy đủ sự việc và đưa nhẫn đeo tay ra:

- Ðây là vật của ông ấy, thiếp lột ra đem về đây.

Sau khi xem dấu trên nhẫn, vua bảo Tăng Dưỡng:

- Vua Xuất Quang đem cả đại binh vào trong thành không ai biết cả, cùng cung nhân của ta ngầm đòi sự hoan lạc, làm sao cho hắn thoát đi vậy?

Ðáp:

- Ðại vương, đấy là lén đến, thần không tính trước, nếu hắn trở lại, chắc chắn không cho thoát.

Sau khi trở về, vua Xuất-Quang nghe biết, vẫn bảo với đại thần Du-Kiện-Na như trước. Ð?i thần can gián:

- Trước đây, vua đi lén, họ không biết, nên mới để cho an ổn trở về nước. Nay vua ấy phòng bị nghiêm mật. Nếu ngài đi nữa chắc không bình an, không đi là hơn.

Tuy hết sức ngăn cản nhưng vua không nghe vẫn lên đường, vị đại thần phải đi theo. Ð?n thành Ôn-thệ-ny, họ trú trong một ngôi nhà.

Biết tin, Tăng Dưỡng sai nhiều tráng sĩ tuốc kiếm phòng thủ chung quanh ngôi nhà và bảo:

- Trong nhà này, nếu phụ nữ thì cho đi ra, đàn ông thì giữ lại.

Biết lâm vào tình thế như vậy, Du-Kiện-Na suy nghĩ:

 

 

- Thấy vua gặp nạn, ta không nên âm thầm bỏ đi, phải làm cách gì để ngài chạy thoát!

Ông ta liền bảo vua mặc y phục nô tỳ đội bình nước, sai người đứng ở sau cầm gậy xua đi nói rằng ngươi mau đi lấy nước đem về vua đang chờ tắm rửa.

Bấy giờ, những người canh giữ cho là nô tỳ nên không ngăn lại. Khi đến bờ ao, vua vứt bình, chạy trốn.

Tăng Dưỡng vào nhà, tìm không thấy vua, chỉ thấy Du-Kiện-Na liền dẫn đến gặp vua mình báo rằng vì người này làm cho vua Xuất Quang chạy thoát.

Trước vua, Du Kiện Na thưa:

 

 

- Tôi nhờ nhà vua nên nuôi sống được thân mạng, nay làm cho chạy thoát thật đúng đạo nghĩa. Những vị quan này hưởng bổng lộc của ngài mà để cho vua tôi chạy thoát, đúng đạo lý không?

Vua rất trách cứ Tăng Dưỡng:

- Vì sao vua ác của nước địch đến đây làm việc gian tà, các khanh công nhiên cho hắn chạy thoát? Có cách nào khác bắt được hắn thì tốt, nếu không bắt được, phải chịu cực hình.

 

 

Nghe phán như vậy, Tăng Dưỡng kinh hoàng suy nghĩ tìm phương cách.

Có người thợ giỏi máy móc ở phương Nam vừa mới đến đây. Tăng Dưỡng hỏi:

- Ngươi có trí lực, làm được máy móc như vậy như vậy không?

Ðáp:

 

 

- Tôi có học làm mong được thành công.

Khi ấy, Tăng Dưỡng đem dấu voi lớn Vi-sơn của vua, rao khắp cả thành biết voi lớn Vi-sơn đã chạy mất, không biết đang ở đâu. Sau khi gần xa đều nghe, Tăng Dưỡng bảo với thợ:

- Nên theo như hình cũ làm tượng voi Vi-sơn.

Tuân lệnh, thợ làm voi máy. Trong voi máy này chứa năm mươi người và nhiều phân voi với nước. Tăng Dưỡng ra lệnh:

- Các ngươi điều khiển máy móc làm cho voi này đi đến gần nước Kiều Thiểm Tỳ và đứng lại đó. Nếu vua cùng bốn loại binh đến xem thì voi chạy trở lại, bằng một mình vua thì bắt lấy nhốt vào trong voi và chạy mau về nước.

Nghe lệnh, người thợ làm theo lời rồi cho voi đến đứng chỗ không xa Kiều Thiểm Tỳ.

Khi ấy, những người chăn bò, dê, người tạp dịch thấy voi kỳ lạ nên cùng nhau xem xét. Có người nói voi này từ núi rừng đến. Có người nói đây là voi lớn bị mất của vua Mãnh Quang chạy lạc xa đến đây. Có người đến tâu với vua lý do là đã nghe vua Mãnh Quang có voi lớn Vi-sơn siêu tuyệt trên đời, do phúc lực của vua nên nó tự đến đây, gần xa đô hội có ngàn ức người đến xem.

Nghe như vậy, vua rất vui mừng, bảo Du Kiện Na đánh trống lên báo khắp đô thành, thống lĩnh bốn loại binh cầm nhiều lưới dây, cùng mọi người đi ra khỏi thành xem bắt voi lớn.

Theo lệnh vua, các quan thứ tự thi hành, mọi người cùng nhau kéo ra như mây tụ tập ngoài đồng.

Thấy binh vua đến, những người bên trong cho voi chạy xa.

Ðại thần tâu lên:

- Ðối với việc bắt voi, trước đây vua rất thiện nghệ, làm sao dẫn dụ để đến gần nó?

Vua bảo:

- Bốn loại binh hãy lui lại để một mình ta đến xem.

Binh lính lui lại, một mình vua tiến tới cùng với cây đàn Tỳ Bà âm thanh vi diệu. Những người trong bụng voi thấy vua đến một mình, liền cho voi đứng lại. Vừa đến bên voi, những người kia liền đi ra bắt vua đem vào trong bụng rồi điều khiển máy móc cho chạy nhanh như gió trở về nước mình.

Khi vua Xuất Quang bị bắt, cả đại binh đều kêu lớn lên vua bị giặc bắt, vua bị giặc bắt, rồi gia tăng binh lính rượt theo đến biên giới. Ðại thần bảo:

- Ðã đến đất họ, không được vào nữa mà nên trở về, vua đã bị bắt đi hãy suy nghĩ cách khác.

Vua Xuất Quang bị họ bắt được đưa về thành Ôn Thệ Ny. Ðại thần Tăng Dưỡng dẫn vua Xuất Quang đến gặp vua Mãnh Quang, tâu:

 

 

- Ðại vương, đây là vua Xuất Quang.

Trông thấy, vua rất mừng, sai gióng chuông đánh trống. Mọi người vội vân tập đến có cả đến trăm ngàn ức chật kín các nẻo đường.Vua ra lệnh Tăng Dưỡng:

- Hãy y vào phép nước trừ khử Xuất Quang.

Quan tâu:

- Vua Xuất Quang giỏi biết phương pháp huấn luyện voi đến chỗ tuyệt diệu, nếu vua giết đi thì mất cả phương pháp này, hãy sai người đến học với hắn, hiểu diệu thuật ấy rồi, giết cũng không khó.

Vua bảo:

- Nếu vậy, khanh hãy học đi.

Ðáp:

- Như thế, ông ấy trở thành thầy dạy học, làm sao giết được. Làm như vậy, thật trái với đời.

Vua hỏi:

- Ai có thể học được?

Ðáp:

- Vương nữ Thiên Thọ bản tính siêng năng, hiểu biết thông minh, ai cũng biết; khiến vương nữ học, tất đạt đến tận chỗ kỳ diệu.

Theo kế ấy, vua bảo vương nữ:

- Có một đàn ông đủ mười tám tướng xấu, hắn hiểu biết giỏi về sách huấn luyện voi, dùng màn ngăn lại, con có thể đến học. Sau này, cha sẽ học tập lại với con. Nhưng con không nên nhìn mặt kẻ xấu ấy. Nếu ai trông thấy chắc chắn phải chết.

Vương nữ học binh thư sau bức màn.

Tại Kiêu-Thiểm-Tỳ, Du-Kiện-Na suy nghĩ: "Ta phải tìm tin tức của vua, nếu còn sống thì tìm cách cứu ra, bằng như không còn thì kiếm người khác kế vị".

Du-Kiện-Na bảo em gái tên là Kim Man khôn lanh nhiều ý, trí tuệ hơn anh gấp bội:

- Này em, hãy đi đến thành Ôn Thệ Ny thăm hỏi tin tức của vua. Như ngài còn sống nên tìm cách cưú ra, nếu đã qua đời thì đưa người khác kế vị.

Nghe xong, Kim Man lặng lẽ suy tính việc ấy, thay đổi y phục giả làm nữ ngoại đạo đi xin ăn, tự mặc quần áo dơ bẩn, đi dần đến thành Ôn Thệ Ny. Ðến nơi, cô ta hỏi người thủ môn:

- Vua Xuất Quang còn sống không?

Hỏi:

- Vua ấy cùng cô có thù oán gì?

Ðáp:

 

 

- Giết cả chồng và con, thu đoạt tài sản.

- Vua ấy chưa chết, đang dạy binh thư điều voi cho vương nữ.

Lần lượt đến hỏi ở bốn cửa thành vua, họ đều đáp như vậy. Kim Man tìm mọi cách cầu cạnh người khác, ẩn bóng dấu hình gặp gỡ vua Xuất Quang. Sau khi nhìn kỹ khắp bốn phía, cô ta hạ thấp giọng, hỏi:

- Ðại vương, ngài còn sống không?

Vua cũng kinh hoàng nhìn khắp bốn bên, đáp:

- Này em, ta vẫn còn sống.

Cô ta tìm cách thân cận Thiên thọ, hỏi:

- Thiếu nữ, con học phép huấn luyện voi với ai vậy?

Ðáp:

- Mẹ ạ, có một đàn ông đủ 18 tướng xấu, con học với ông ta sau bức màn.

- Làm gì có đàn ông đủ 18 tướng xấu, đấy chính là đại vương Xuất Quang tướng uy nghi xinh đẹp, đầy đủ tướng tốt hiếm có trong đời, ai lại dối con nói ra lời ác vậy; nếu không tin hãy giở màn lên xem. Cô ta nói.

Nghe nói, tâm vương nữ tràn ngập vui mừng liền vén màn xem dung mạo nhà vua, sinh ý yêu mến như cuồng phong thổi đến. Nàng nói:

- Mẹ ơi, đúng như lời nói, có cách gì làm cho nhà vua tư thông với con không?

- Nay ta bảo con, tuy là sự mong cầu viễn vong khó gặp được trường hợp này, nhưng chính con yêu mến thì thật đúng lúc. Ðây chính là vua quán đảnh Sát Ðế Lợi chính vị, ta sẽ tìm cách làm vừa lòng con.

Sau khi được biết, hai bên đều hợp ý vui mừng, Thiên Thọ cùng vua rất yêu mến nhau.

Bấy giờ, Kim Man báo tin cho anh:

- Xin anh an tâm chớ nên lo xa. Vương nữ Thiên Thọ đang học pháp huấn luyện voi với vua Xuất Quang.

Ðược tin, người anh mang năm loại anh-lạc bên trong, ngoài mặc áo cỏ xưng hiệu là Xuân-hoa, giả dạng điên cuồng đi đến thành Ôn-Thệ-Ny, nằm ngồi ở nơi đường phố khang trang, nói ra những cuồng ngôn bằng lời ca:

Mùa xuân nên du hý,
Mùa xuân nên hành lạc,
Ta chính là Xuân Hoa,
Cùng đi chơi thưởng ngoạn.

Nếu có người nhận ra, bảo đó là Du Kiện Na. Ông ta liền ngầm đem vàng ngọc cho họ ngay. Ai không biết, nói là kẻ điên thì không thèm hé răng nói lại. Ðến những nơi như nhà vương gia, đại thần, được y phục thức ăn đều cho kẻ đói, dần dần lén lút đến chỗ vua Xuất Quang bàn luận mưu kế.

Một hôm, vương nữ Thiên thọ bảo Xuất Quang:

 

 

- Cha em biết được chắc chắn giết chết, phải tính cách chạy trốn là thượng sách.

Xuất Quang đáp:

- Nếu như vậy, nàng nên thưa với vua cha rằng con học điều khiển voi chỉ trên sách vở, chưa tận mắt thấy việc điều khiển chạy lui tới bao giờ, xin vua cho con voi mẹ Hiền Thiện, tùy ý cỡi đi để xem nó tới lui đúng với kinh văn không?

Nghe vương nữ tâu việc này lên, vua bảo quản tượng:

- Hãy giao voi mẹ Hiền Thiện cho Thiên Thọ tùy ý xử dụng.

Vương nữ cỡi voi hoặc sáng đi trưa về, xế đi chiều tối về, đầu đêm cuối đêm đi về bất thường, hoặc tối đi sáng sớm về.

Khi ấy, Du Kiện Na bày kế chạy trốn nên vác phân voi đi ra cửa thành. Thủ môn hỏi:

- Xuân Hoa dùng phân làm gì?

Ðáp:

- Nhà vua bày tiệc đầy vườn Hoan Hỷ.

Cho là lời điên, không ai để ý đến.

Ông ta dùng phân trộn vào cỏ treo vào nhánh cây hai bên đường nước Kiêu Thiểm Tỳ. Khi vác bình đựng đầy nước tiểu voi đi ra, bị thủ môn thấy hỏi, ông đáp:

- Nhà vua tổ chức tiệc dùng làm nước uống.

Mọi người đều cười, cuối cùng không khám xét. Ông trở lại con đường định chạy trốn treo bình vào nhánh cây.

Bấy giờ, vua Xuất Quang cùng đại thần, Kim Man, Thiê Thọ hẹn nhau thời gian và nơi chốn. Ðúng lúc, vua Xuất Quang và Thiên Thọ cỡi voi mẹ đến chỗ hẹn cùng đại thần, Kim Man với đàn Tỳ Bà diệu âm cùng nhau hoan hỷ lên đường. Vua đánh đàn, đại thần xướng ca:

Cùng cỡi voi Hiền Thiện,
Tiếng đàn hay hòa theo,
Thiên Thọ cùng Xuân Hoa,
Vẫy tay, đồng trở về.

Vua chính là thương chủ,
Ðược về Kiều Thiểm Tỳ,
Nguyện của tôi hoàn tất,
Ca hát thật vui vẻ.

Sau khi ra đi, đã trễ giờ rồi mà thấy họ không vào cung, vua Mãnh Quang bảo Tăng Dưỡng:

- Vì sao đã lâu Thiên Thọ không vào cung?

Sau khi tìm kiếm, Tăng Dưỡng mới biết họ đã chạy trốn, nên tâu:

- Vua Xuất Quang cỡi voi Hiền Thiện mang theo Thiên Thọ chạy trốn khỏi thành.

Nghe tâu, vua phẫn nộ, bảo:

- Ngươi hãy cỡi voi lớn Vi-sơn rượt theo kẻ ác, dẫn về gặp ta.

Tăng Dưỡng liền cỡi voi lớn lên đường. Thấy voi lớn chạy nhanh sắp đuổi đến kịp, Du-Kiện-Na liền lấy phân voi treo ở nhánh cây đem vứt ra đất rồi chạy. Gặp phải hôi thúi, voi lớn không chạy tới nữa. Trong lúc voi lui lại, voi mẹ chạy xa.Trải qua nhiều Du Thiện Na (dặm), voi lại đuổi kịp. Du Kiện Na ném bình nước tiểu voi xuống đất, làm cho voi lớn bị hôi thúi nên họ lại chạy trước. Ðến biên giới mình, họ mới hết sợ hãi.

- Ðây là biên giới họ, ta nên trở về. Nếu không, có thể voi lớn này cũng bị bắt đi.Tăng Dưỡng suy nghĩ như vậy và không toại ý nên thất vọng trở về nước.

Về đến thành, vua hỏi:

- Có tin tức gì không?

Ðáp:- Ðã về nước họ, không thể truy nã được.

Nghe tâu, vua ưu sầu, chống tay lên má.

Sau khi về nước, vua Mãnh Quang như chết sống lại nên mời thỉnh Sa-môn, Bà-la-môn, thương nhân sang trọng, thân tộc, người quen, kẻ nghèo nàn ... gần xa lũ lượt đều đến chỗ vua. Nhà vua tổ chức đại hội lập đàn bố thí cùng phu nhân Thiên Thọ hoan lạc tùy ý.

Một hôm, cùng Thiên Thọ trên lầu, vua nói đùa:

- Ta dùng thuật bịa đặt, đưa được nàng về đây.

Phu nhân nói:

- Cha thiếp cũng dùng thuật dối gạt nên cầm giữ được vua chỉ còn mạng sống.

Vua nói:

- Nếu không đưa được cha nàng về thành Kiêu-Thiểm-Tỳ làm thợ dệt, ta không xứng được gọi là vua Xuất-Quang.

Phu nhân phẫn nộ im lặng.

Vua Xuất-quang bảo Du Kiện Na:

- Khanh có thể làm cho ta hết ưu buồn không?

Ðáp:

- Ngài muốn làm gì?

- Dùng dây dài cột cổ vua Mãnh Quang kéo về đây, bắt học thợ dệt.

Ðáp:

- Ðem được voi Hiền-Thiện cùng Thiên Thọ về đây an ổn, hóa ra như lời vua nói, chẳng phải làm hết ưu buồn.Thần sẽ suy nghĩ chẳng biết được không?

Sau khi tính kế, ông ta cho vua biết đi được, bèn thu thập hàng hóa cần dùng trong thành Ôn-Thệ-Ny, tìm thương chủ giỏi và mỹ nhân; cho mỹ nhân trang sức đầy đủ anh-lạc làm vợ thương chủ. Sau khi làm như vậy xong, đoàn buôn lên đường ... đi đến thành Ôn-Thệ-Ny.

 

 

Nghe có đoàn buôn lớn đến thành mình, vua Mãnh Quang đích thân đến xem xét việc thu thuế của họ. Vào trong trại, vua hỏi:

- Thương chủ đang ở đâu?

 

 

Ðược người hướng dẫn chỉ chỗ, vua đến nơi, mở cửa bước vào, đến nhà giữa gặp vợ thương chủ với dung nhan đặc biệt chưa thấy bao giờ, xinh đẹp tuyệt thế, trong thành này không ai sánh bằng.

Sinh tâm đắm nhiễm, vua hỏi:

 

 

- Hiền thủ, hãy cùng ta hoan lạc.

Cô gái đáp:

- Ðây là giường nệm, cần thì tùy ý.

Ðã bị ái dục trói buộc, chẳng việc gì không làm, vua liền nằm lên cùng cô ta giao hoan. Trong lúc ý chí vua mờ mịt không biết trước sau, thương chủ dùng vải phủ kín, sai bốn người khiêng cả giường đi. Mọi người xướng lên hãy ra khỏi thành Ôn-Thệ-Ny bằng cửa sau, nhân đó kéo nhau đi. Những người tùy tùng hoặc rung chuông ca lên:

Trên đời, muỗi ăn được mặt trăng,

Vua Tỳ-sa-môn bị đòi nợ,

Mặt đất, cây cối bay lên trời,

Dâm nữ bắt Mãnh-Quang đem đi.

Khi thấy sự vui vẻ này, các thương nhân trong thành đều nói rằng đoàn buôn sắp ra đi nên đều đi theo.

Trong thành, mọi người không biết vua đi đâu. Tăng Dưỡng kinh hãi tìm vua khắp nơi.

Bấy giờ đoàn buôn đưa vua Mãnh Quang về nước Kiêu Thiểm Tỳ. Các quan mừng rỡ nói:

- Ðại vương, quốc vị hưng thịnh, các nguyện đều toại ý.

Khi vua Mãnh Quang bị dẫn tới nơi, vua Xuất Quang nói:

- Hãy gông cùm hắn lại, cho học nghề dệt nhưng không cho người báo cho Thiên Thọ biết.

Một hôm, vua cùng Thiên Thọ lên lầu cao ngắm cảnh.

Bấy giờ, nhân có chút việc, vua Mãnh Quang ra khỏi nhà thợ dệt. Trên lầu cao trông thấy, vua Xuất Quang hỏi Thiên Thọ:

- Nàng biết người kia không?

Vua vốn trán rộng, vương nữ nhìn kỹ, liền nhớ lại ngay, rơi nước mắt ướt áo, suy nghĩ:

- Hiện nay ác vương giam cầm cha ta đến chỗ khổ sở này. Nếu không giết tên vua ác này, ta không xứng gọi là Thiên Thọ nữa. Tuy ta ra tay giết nhưng làm cho hắn không biết.

Bản tính thông minh, vua biết vương nữ oán hận nên bảo đại thần:

- Ðối với Mãnh Quang, ta đã báo oán xong. Khanh hãy cho tắm rửa thân thể hắn, cho ăn thơm ngon, trang sức cho đàng hoàng rồi thả về nước.

Họ tuân lệnh vua, thứ tự làm hoàn tất, phóng thích vua kia về nước.

Thiên Thọ suy nghĩ:

- Nếu ta tìm cách giết ngay, hắn có ác trí tất phải sinh nghi, hãy kéo dài thời gian chờ đến ngày khác, gượng cười nói để xua tan ý tưởng buồn rầu.

Một hôm, Thiên-Thọ mặc y phục dơ bẩn, nằm trên giường hư. Thấy vậy, Xuất Quang hỏi:

- Vì sao?

Ðáp:

- Thiên thần giận thiếp.

Hỏi :

- Thiếu thốn gì mà phu nhân có nguyện lại không tạ lễ?

Ðáp:

- Ðiều thiếp hứa trước đây, không thể cầu được.

Hỏi :

- Nàng hứa điều gì mà sinh ưu sầu, ý cần gì, ta sẽ chu toàn.

Ðáp:

- Ngày trước khi cha thiếp giam giữ ngài, thiếp có phát tâm cầu khẩn với thiên thần:

- Nếu con cùng vua an ổn trở về Kiêu-Thiểm-Tỳ, con sẽ cùng vua nhịn ăn uống trong bảy ngày đêm, mãn bảy ngày dùng vòng hoa đẹp quấn từ ngón chân lên đầu, kiệu lên đầu thành, thiếp sẽ tổ chức đại hội bố thí cho vua, mời đủ số 1000 Bà-la-môn để cúng dường long trọng. Hiện nay, đại vương có nhiều cung phi, lẽ nào lại còn ưu ái với thiếp nữa, suy tính như vậy nên chắc chết không sai.

Vua nói:

- Như vậy tức là nàng vì ta mà cầu trời, không nên buồn nữa, ta sẽ làm tất cả.

Từ đó về sau, Thiên Thọ tạo điều kiện giết vua, cột hai con chó dưới thành, hằng ngày cho ăn thịt ngon, nuôi cho to lớn đến nổi ăn cả lượng thịt nhiều bằng thân người. Khi ấy, Nàng cùng vua thành tâm nhịn ăn uống bảy ngày nhưng ban đêm nàng lại lén ăn uống no nê.

Vua quyết tâm nhịn ăn bảy ngày nên thân thể suy nhược không thể đi đứng được.

Ðủ bảy ngày, Thiên Thọ bảo người làm vòng hoa hãy dùng dây thô làm nhiều vòng hoa thơm rồi mau đem lại, ra lệnh cho Du-Kiện-Na:

- Hôm nay đại vương đã mãn giới kỳ, khanh hãy trang trí hoàng thành để tổ chức đại hội bố thí, cúng cho hơn 1000 vị bà-la-môn. Các vị đại thần đều làm việc cho nhanh, không nên cho họ biết đến việc kín trong cung.

Du-Kiện-Na tuân lệnh thi hành, quét dọn đường sá, rưới nước thơm, đốt hương che lọng và rãi các loại hoa khắp nơi, rất thích thú như vườn Hoan Hỷ, khắp nơi đều đánh trống tấu nhạc, âm thanh vang dậy, vũ công quay cuồng.

Trong lúc huyên náo này, Thiên Thọ đưa vua lên thành, cho nằm trên đất, dùng dây hoa quấn từ chân lên đầu không còn chỗ hở rồi đẩy rơi xuống chân thành. Hai con chó tranh nhau ăn hết máu thịt vua chỉ còn xương. Bấy giờ các loại cầm thú ăn thịt như diều-hâu, điêu, kên kên, chó sói đến, nhai mổ xương tàn.

Thấy vậy, nhân dân trong thành kinh hoàng chấn động, truyền nhau rằng đại vương tự đứng trên thành xem đại hội, rơi xuống góc thành nhân đó qua đời, bị chó ăn thịt.

Nghe xong, mọi người đều lớn tiếng kêu gào, bứt tóc đấm ngực vang dậy cả thành.

Các Bí-sô đều bỏ đi tứ tản, hoặc đến nơi khác hoặc về vườn Cấp Cô Ðộc.

Các vị đại thần tập họp lại cùng nhau thương nghị: "Vì sao đại vương tự lên trên thành. Ở đâu dưới thành lại có chó đến ăn thịt vua?"

 

 

Sau khi kiểm tra, họ phát hiện vòng hoa, mới biết chính là Thiên Thọ đã dự trù ác kế giết hại nhà vua. Quá tức giận, họ làm nhà bằng đồng đỏ nhốt Thiên Thọ vào trong, dùng lửa thiêu đốt, phải đau khổ đến chết. Thế nên biết rằng oán thù tương báo ngày nào mới chấm dứt.

Các Bí-sô đều có nghi ngờ, thưa hỏi Thế Tôn:

- Ðại đức, trước đây vua Xuất Quang gây nghiệp gì, do nghiệp lực ấy đời này bị chó ăn thịt?

Phật dạy:

- Này các Bí-sô, vua Xuất Quang trước đây đã gây nghiệp, nay nhân duyên gặp nhau nên quả báo hiện ra. Như dòng nước chảy mạnh không thể ngăn được, nghiệp vua ấy làm không ai thay thế được. Này các Bí-sô, nghiệp đã làm chẳng phải kết quả ở ngoài bốn đại mà ngay trong uẩn, giới, xứ của mình chịu lấy quả báo khổ vui. Như có bài kệ:

Giả sử qua trăm kiếp,
Nghiệp đã làm không mất,
Khi đầy đủ nhân duyên,
Tự chịu lấy quả báo.

- Này các Bí-sô, thời quá khứ trong một đô thành kia, có một đại thần Bà-la-môn sống ở đó. Thời ấy không có Phật, chỉ có bậc Ð?c-giác xuất hiện trong thế gian, thương mến người bần cùng, thích sống nơi yên tịnh. Trong thế gian, chỉ có một phước điền này. Vị Ðộc Giác ấy du hành nhân gian, đến thành này và an nghỉ qua đêm trong khu rừng yên tịnh.Vào sáng sớm, Ngài mặc y bưng bát vào thành khất thực.

Bấy giờ, vị đại thần kia dẫn bầy chó ra khỏi thành đi săn, thấy vị Ð?c-giác này hoàn toàn không lỗi có tướng đại nhân, liền thả chó đến ăn thịt ngài.

- Này các Bí-sô, các ông nghĩ sao, đừng nghĩ gì khác, đại thần ấy nào phải người nào lạ, nay chính là vua Xuất Quang. Ðối với bậc Thánh nhân không tội lỗi, ông ta thả chó cho ăn thịt, vì nghiệp lực này nên trong năm trăm đời thường bị chó ăn thịt mà chết. Các Bí-sô nên biết nếu gây nghiệp thuần đen bị quả báo thuần đen, làm nghiệp thuần trắng thì hưởng quả thuần trắng, gây nghiệp tạp thì chịu quả báo tạp. Vì nhân duyên này, nên xả bỏ hai nghiệp đen và tạp, nên tu tập nghiệp trắng. Các Bí-sô nên học như vậy.

Sau khi vua Xuất Quang nước Kiêu-Thiểm-Tỳ qua đời, vua Mãnh Quang nước Ôn-Thệ-Ny không có oán thù nên sống an lạc. Một hôm, ở trên điện cao, cùng các đại thần nói chuyện phi pháp, vua hỏi mọi người:

- Trong thành phố làng xóm nào có dâm nữ đẹp?

Có người nói:

 

 

- Ðại vương! Trong thành Ðắc Xoa Thi La thuộc vua Viên-Thắng có một kỹ nữ nhan sắc trẻ đẹp giỏi 64 điệu, trong khắp nhân gian mặt đất này chưa có người đàn ông nào vừa trông thấy cô ta mà không say đắm.

Vừa nghe đến dung nhan trí tuệ ấy, vua liền ưa thích, bảo Tăng Dưỡng:

- Giả như tìm nơi xa xôi được cô gái như vậy thật là khó, ta nên đi đến cùng cô ta hưởng lạc.

Ðáp:

- Ðại vương, từ lâu, vua Viên Thắng cùng ngài có oán thù. Ông ta thường trú ở thành Ðắc Xoa Thi La.Vua đến đó một mình, ông ta biết được chắc là không tốt,

 

 

Vua nói:

- Ta đã quyết ý không thể thay đổi, khanh ở lại đây, ta sẽ lên đường.

Ðáp:

- Lệnh trên khó chống lại, xin ngài tùy ý ra đi nhưng phải cẩn thận.

Vua cỡi voi lớn Vi Sơn đi đến thành kia, an trí voi ở núi Thạch Chữ trên đường đi, một mình đi vào thành. Ðến nơi, vua lấy vòng ngọc rất đẹp giá trị ngàn vạn trong cổ ra đưa cho dâm nữ để cùng nhau giao hoan.

Bấy giờ, các vị đại thần, nhân dân, Bà la môn đều ngạc nhiên vì không thấy vua, chẳng biết đi đâu, cùng nhau bàn luận: "Vua không phải kẻ tầm thường, đi tất có người biết".

Có người nói:

- Vua đã đầy đủ trong cung, còn tìm đâu nữa!

Có người nói:

- Chúng ta nên cùng nhau hỏi Tăng Dưỡng.

 

 

Ðến nơi, mọi người hỏi:

- Hiện nay không biết đại vương đi đâu?

Ðáp:

- Các vị vội gì mà muốn gặp vua, hãy nén lòng lại, không bao lâu nữa sẽ gặp.

 

 

Hỏi:

- Bao giờ được gặp?

Ðáp:

- Ðủ 20 năm.

Mọi người phẫn nộ nói:

- Ngài đã giết vua, tính chuyện tự lập nên nói ra lời bất nghĩa như vậy. Nếu trong bảy ngày, gặp được vua thì tốt, không gặp được vua sẽ lập vua khác và giết ông chết.

Nghe như vậy, Tăng Dưỡng im lặng ôm lòng ưu sầu.

Khi ấy, quốc mẫu đại phu nhân mẹ Ngưu Hộ thấy Tăng Dưỡng ưu sầu nên gọi lại hỏi:

- Nay khanh vì sự tình gì mà ưu sầu như vậy?

Ðáp:

- Phu nhân, đại Bà-la-môn và quần thần nói thế này ... kể lại như trên. Vậy trong lòng thần làm sao không buồn được!

Phu nhân nói:

- Khanh có thể dùng mật hòa với bơ, trộn vào cám gạo đựng đầy trong mâm bằng vàng đem đến chuồng ngựa, quỳ ở trước nói rằng:

- Ai có thể nội trong ngày nay đi đến nước Ð?c Xoa Thi La thì ăn cám trộn bơ và mật trong mâm vàng này.

Nghe nói nhưng không con ngựa nào ăn cả. Bấy giờ có một con ngựa già ốm yếu, đứng rũ tai ở riêng một bên. Ông ta đến bên ngựa này, tay bưng mâm vàng nói như trước. Nghe xong, ngựa ấy đến mâm ăn hết. Ðược ông ta đem việc này báo lại, Phu nhân nói:

- Hãy đi gắn yên, nếu thấy hình trạng lạ, khanh không nên sợ hãy đối trước nó biểu lộ dũng khí uy hùng. Người có dũng khí, vật không xem thường.

Ðến nơi chỗ ngựa kia, khi ông ta định đặt yên lên lưng, ngựa liền vùng lớn lên thay hình đổi dạng, bảo:

 

 

- Này trượng phu, ông có bao giờ thấy ngựa như thế này không?

Ông ta rút đao nói:

- Ngựa Dược-xoa có trí, ngươi có bao giờ thấy người kỵ mã như thế này chưa?

Ðáp:

- Chưa thấy.

Nói:

- Này ngựa Dược xoa có trí, không biến trở lại như cũ và chạy đi thì tốt, nếu không đi, sẽ bị chặt rơi đầu máu chảy xuống đất.

Ngựa nói:

- Trượng phu hãy cùng lập cam kết, không đem tôi trở lại chốn này nữa, tôi sẽ đi.

Ðáp:

- Nếu đồng ý cùng đi, ta không phụ lòng ngươi.

Tăng Dưỡng liền lên ngựa đi đến thành Ðắc-Xoa-Thi-La.

CĂN BẢN THUYẾT NHẤT THIẾT HỮU BỘ

TỲ-NẠI-DA-TẠP-SỰ

Xem Mục Lục

Top Book

Top Book Mp3

Top Music Album

 
© Copyright 2009 - 2018 anphat.org - Chịu trách nhiệm nội dung: Thị Đức bienman0811@yahoo.com - Hỗ trợ kỹ thuật votamthoai@gmail.com