Xem Mục Lục

 Kinh Viên Giác - HT Thích Thanh Kiểm (1917-1990)

 Chương 6: Thanh Tịnh Tuệ

 

 

Chương 6: Thanh Tịnh Tuệ

Lúc đó, Bồ tát Thanh Tịnh Tuệ ở trong đại chúng, từ tòa ngồi đứng dậy, đỉnh lễ chân Phật, nhiễu phía hữu 3 vòng, quỳ dài chắp tay mà bạch Phật rằng: Đại bi Thế Tôn, vì lũ chúng con, nói rộng việc bất tư nghì như thế, vốn là chỗ chẳng được thấy, vốn là chỗ chẳng được nghe, ngày nay chúng con, nhờ sự khéo léo chỉ bảo của Phật, thân tâm đều thư thái, được ích lợi hơn. Xin thế tôn vì hết thảy pháp chúng,mọi người đã tới đây, tuyên lại cái tính giác viên mãn của Pháp vương , tuyên lại cái tính giác viên mãn của Pháp vương, những chỗ sở chứng sở đắc của Như Lai Thế Tôn, các hàng Bồ tát cùng hết thảy chúng sinh, sai biệt như thế nào? Khiến cho chúng sinh đời sau được nge Thánh giáo này, tùy thuận khai ngộ, mà chứng vào lần lượt.
Nói như thế rồi, năm vóc gieo xuống đất, thỉnh cầu như thế, trước sau 3 lần.

Khi bấy giờ, Đức Thế Tôn bảo Bồ tát Thanh Tịnh Tuệ rằng: Tốt lắm thay! Tốt lắm thay! Thiện nam tử! Như các ông mới có thể vì chư Bồ tát và chúng sinh đời sau, thỉnh hỏi về nghĩa sai biệt thứ lớp của Như Lai. Ông nay nghe cho kỹ, ta sẽ bì ông nói: Khi đó

Bồ tát Thanh Tịnh Tuệ vui mừng, vâng lời Phật chỉ dạy và tất cả đại chúng đều im lặng lắng nghe.

Thiện nam tử! Tự tính của Viên Giác chẳng phải tính mà có tính, nơi theo mọi tính mà khởi; không lấy cũng không chứng, ở trong nơi thực tướng, không có chư Bồ tát và hết thảy chúng sinh. Bởi cớ gì? Bồ tát, chúng sinh đều là huyễn hóa, vì huyễn hóa diệt, không có lấy chứng. Vì như căn mắt không tự thấy mắt, tính tự bình đẳng, không có phần hay làm cho bình đẳng.

Chúng sinh nơi mê muội điên đảo, chưa thể trừ diệt được hết thảy huyễn hóa, nên chỗ đã diệt hoặc chưa trừ diệt, hãy ocnf tỏng công dụng hư vọng, bèn hiển hiện có sai biệt. Nếu tới cảnh tùy thuận tịch diệt của Như Lai, thật không có tịch diệt và chứng được tịch diệt. Thiện nam tử! Hết thảy chúng sinh từ đời vô thủy trở lại, do nơi vọng tưởng cái ta, yêu cái ta, từng không tự biết, niệm niệm sinh diệt, nên khởi ra yêu gét ắm trước nơi ngũ dục. Nếu gặp bậc thiện hữu, dạy bảo khiến khai ngộ được tính Viên Giác thanh tịnh, soi rõ niệm niệm khởi diệt, liền biết tính nó cũng tự “lao lự”. Nếu lại có người đoạn trừ vĩnh viễn được lao lự, tới được tịnh pháp giới, chấp vào “tịnh giải” kia, tự làm cho chướng ngại nên không được tự tại trong nơi Viên Giác. Đó gọi là tuy thuận giác tính của phàm phu. Thiện nam tử! Hết thảy Bồ tát thấy giải là ngại, tuy đoạn trừ được “giải ngại” nhưng còn trụ nơi “thấy giác”, do “giác ngại” này làm chướng ngại mà không được tự tại. Đó gọi là tùy thuận giác tính của Bồ tát chưa vào ngôi địa. Thiện nam tử! Có chiếu có giác, đều gọi là chướng ngại. Thế nên Bồ tát, thường giác không trụ, chiếu cùng chỗ chiếu đồng thời tịch diệt. Ví như có người, tự cắt đầu mình, đầu đã cắt rồi thời không có phần năng đoạn. Nếu lấy tâm ngại, tự diệt mọi ngại, ngại đã đoạn diệt, thời không có phần diệt ngại. Lời trong kinh dạy: Như cái nêu chỉ mặt trăng, bằng như thấy được mặt trăng, thời biết rõ cái nêu hoàn toàn không phải là mặt trăng. Thứ thứ ngôn giáo của hết thảy Như Lai, khai thị cho Bồ tát, cũng lại như thế. Đó là tùy thuận giác tính của Bồ tát đã vào ngôi địa.

Thiện nam tử! Hết thảy mọi chướng ngại tức là cứu kính giác. Được niệm và mất niệm đều là giải thoát. Pháp thành và pháp phá, đều là Niết Bàn. Trí tuệ và ngu si đều cùng là bát nhã. Bồ tát và ngoại đạo , những pháp chỗ thành tựu, cũng cùng là Bồ đề. Vô minh và chân như, cảnh giới không có khác. Ba học giới, định, tuệ; ba độc dâm, nộ, si, đều cùng là phạm hạnh. Chúng sinh, quốc độ, cùng một pháp tính. Địa ngục thiên cung, đều làm Tịnh độ. Có tính, không tính dều thành Phật đạo. Hết thảy phiền não toàn là giải thoát. Tuệ như biển pháp giới soi rõ mọi tướng, cũng như hư không. Đó gọi là tùy thuận giác tính của Như Lai. Thiện nam tử! Riêng chư Bồ tát và chúng sinh đời sau ở hết thảy mọi thời, không khởi vọng niệm. Ở mọi vọng tâm cũng không ngăn chặn. Trụ cảnh vọng tưởng đừng thêm biết rõ ở chỗ không biết rõ, không bàn chân thật. Mọi chúng sinh kia, nghe pháp môn này, tin hiểu thọ trì, không sinh lòng sợ hãi. Đó gọi là tùy thuận giác tính.

Thiện nam tử! Các ông nên biết, chúng sinh như thế, đã từng cúng dường trăm ngàn vạn ức hằng hà sa chư Phật và Đại Bồ tát, trồng mọi gốc đức. Phật nói người ấy, gọi là thành tựu “nhất thiết chủng trí”.

Khi bấy giời, Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:

Thanh Tịnh Tuệ nên biết
Tính Bồ đề viên mãn
Không lấy cũng không chứng
Không Bồ tát, chúng sinh
Giác cùng khi chưa giác
Lần lượ có sai khác
Chúng sinh vì giải ngại
Bồ tát chưa lìa giác
Vào địa tịch diệt mãi
Không trụ hết thảy tướng
Đại giác đều viên mãn
Gọi là khắp tùy thuận.
Chư chúng sinh đời sau
Tâm không sinh hư vọng
Phật nói người như thế
Hiện đời là Bồ tát
Cúng dường hẳng sa Phật
Công đức đã viên mãn
Tuy có nhiều phương tiện
Đều gọi trí tùy thuận.

Xem Mục Lục

Top Book

Top Book Mp3

Top Music Album

 
© Copyright 2009 - 2018 anphat.org - Chịu trách nhiệm nội dung: Thị Đức bienman0811@yahoo.com - Hỗ trợ kỹ thuật votamthoai@gmail.com